Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ NGUYỄN KIM XUYÊN

Nguyễn Kim Xuyên nhập ngũ năm 1977, khi đất nước vừa bước qua chiến tranh nhưng vẫn chưa có được sự yên bình trọn vẹn. Những năm tháng quân ngũ của bác gắn liền với chiến trường biên giới Tây Nam, nơi người lính trẻ vừa cầm súng bảo vệ Tổ quốc, vừa học cách trưởng thành giữa khói lửa và mất mát. Thời hoa lửa ấy không chỉ rèn luyện ý chí của một người chiến sĩ, mà còn khắc sâu trong bác những ký ức không thể phai mờ về tình đồng đội và lòng yêu nước. Đến nay, khi đã rời quân ngũ nhiều năm, những

Thanh Hóa23/12/2025Nguyễn Thị Thúy (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối năm 1977, khi Nguyễn Kim Xuyên tròn mười bảy tuổi, làng quê Hạ Vũ 1 còn chìm trong khó khăn sau chiến tranh. Đất nước vừa thống nhất chưa lâu, nhưng tiếng súng vẫn còn vang lên ở những vùng biên giới xa xôi. Khi nhận giấy gọi nhập ngũ, bác chỉ kịp nhìn mẹ thật lâu rồi nói khẽ: “Con đi, rồi con về. Mẹ ở nhà giữ sức khỏe cho con yên lòng.”

Bác được biên chế vào Trung đoàn 270, Sư đoàn 341, thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam, làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam tại tỉnh An Giang, trong cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc trước sự xâm lấn của tập đoàn phản động Khmer Đỏ. Khi ấy, bác mang cấp bậc Hạ sĩ, đảm nhiệm chức vụ chiến sĩ bộ binh trực tiếp chiến đấu và tuần tra bảo vệ địa bàn.

Nhắc lại những ngày đầu ra chiến trường, bác Xuyên trầm ngâm:
“Lúc mới vào đơn vị, tôi gầy lắm, súng còn nặng hơn cả người. Đêm đầu tiên hành quân, muỗi rừng bu đầy, chân ai cũng lấm lem bùn đất, nhưng không ai kêu ca.”

Chiến trường An Giang khi đó khắc nghiệt vô cùng. Ban ngày nắng cháy da, ban đêm sương lạnh thấm xương, những cánh rừng thốt nốt trải dài vừa đẹp vừa hiểm nguy. Nhiệm vụ của đơn vị bác là bám trụ, tuần tra, chốt giữ các điểm cao chiến lược, ngăn chặn các toán địch xâm nhập qua biên giới. Có những đêm, cả tiểu đội phải nằm im suốt nhiều giờ giữa đồng nước, chỉ nghe tiếng côn trùng và tim mình đập thình thịch.

Bác kể, kỷ niệm không bao giờ quên là một trận phục kích vào đầu năm 1979.
“Hôm đó, đơn vị tôi hành quân suốt từ chiều đến nửa đêm. Khi phát hiện địch, chúng tôi gần như kiệt sức, nhưng không ai lùi bước. Tôi nhớ rõ tiếng hô ‘xung phong’ vang lên giữa đêm tối, ánh đạn lóe sáng cả cánh rừng.”

Sau trận đánh ấy, đơn vị giữ vững được vị trí, nhưng cũng có những người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi biên giới. Bác Xuyên nghẹn giọng khi nhắc đến họ:
“Có thằng bạn tôi mới mười chín tuổi, hôm trước còn chia nhau từng ngụm nước, hôm sau đã không còn. Mỗi lần nghĩ lại, tôi thấy mình sống đến hôm nay là mang theo cả phần của anh em.”

Bốn năm trong quân ngũ, từ 1977 đến 1981, bác Nguyễn Kim Xuyên không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ chiến đấu mà còn luôn gương mẫu trong sinh hoạt và rèn luyện. Với những đóng góp đó, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba, cùng nhiều giấy khen của đơn vị vì tinh thần dũng cảm và ý thức kỷ luật cao. Năm 1980, bác vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngay tại chiến trường – một dấu mốc thiêng liêng trong cuộc đời người lính.

Ngày xuất ngũ năm 1981, bác trở về quê hương Hạ Vũ 1, mang theo ba lô sờn cũ và một trái tim đầy ký ức. “Chiến tranh qua rồi, nhưng những năm tháng ấy theo tôi suốt đời,” bác nói. Với bác Nguyễn Kim Xuyên, thời hoa lửa không chỉ là những tháng ngày gian khổ, mà còn là quãng đời đẹp nhất – nơi lòng yêu nước, tình đồng đội và trách nhiệm với Tổ quốc được tôi luyện giữa lửa đạn và niềm tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn