Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH TỪ THÔN TỨ LUYỆN

Bác Lê Ngọc Thọ, sinh năm 1960 tại thôn Tứ Luyện, nhập ngũ năm 1981 và tham gia chiến trường biên giới Tây Nam trong cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng. Với cấp bậc hạ sĩ, chức vụ chiến sĩ bộ binh, bác trực tiếp chiến đấu tại mặt trận tỉnh Battambang, nơi giao tranh diễn ra ác liệt. Bốn năm quân ngũ là quãng thời gian gian lao nhưng đầy tự hào, in đậm dấu ấn của tình đồng đội và ý chí người lính. Những ký ức ấy trở thành “thời hoa lửa” không thể ph

Thanh Hóa28/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến chiến tranh, bác Lê Ngọc Thọ thường im lặng một lúc lâu, như để ký ức tự tìm đường trở về. Trong căn nhà nhỏ ở thôn Tứ Luyện, giọng bác chậm rãi, trầm đều, nhưng từng câu nói đều mang theo hơi thở của những năm tháng lửa đạn.

Năm 1981, khi vừa bước qua tuổi hai mươi mốt, bác Thọ lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước vừa thống nhất chưa lâu, nhưng chiến sự ở biên giới Tây Nam lại bùng lên dữ dội. Đơn vị của bác thuộc lực lượng bộ binh chủ lực, được điều động sang chiến trường tỉnh Battambang, Campuchia, làm nhiệm vụ chiến đấu, truy quét tàn quân Khmer Đỏ và bảo vệ an toàn cho người dân địa phương.

Với cấp bậc hạ sĩ, chức vụ chiến sĩ, bác là người trực tiếp cầm súng trên tuyến đầu. Nhiệm vụ của đơn vị không chỉ là chiến đấu mà còn là bám dân, giữ đất, giữ đường hành quân. Tôi hỏi bác điều gì khiến bác nhớ nhất trong những năm tháng ấy, bác khẽ cười rồi nói:
“Nhớ nhất là những đêm phục kích trong rừng. Im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập.”

Chiến trường Battambang khi ấy vô cùng khắc nghiệt. Rừng rậm, địa hình phức tạp, địch ẩn nấp khắp nơi. Có những chuyến hành quân kéo dài hàng chục ngày, lương thực cạn dần, mỗi người chỉ được chia vài nắm gạo rang mang theo. Bác kể có lần cả tổ phải nhường phần nước cuối cùng cho một đồng đội bị sốt rét nặng.

“Lúc đó chẳng ai nghĩ đến phần mình. Cứ thấy đồng đội còn sống là mừng rồi,” bác nói, ánh mắt ánh lên sự xúc động.

Một kỷ niệm khiến bác nhớ mãi là trận đánh bảo vệ một phum (làng) nhỏ ven rừng. Địch bất ngờ tập kích lúc rạng sáng. Tiếng súng nổ dồn dập, nhà cửa bốc cháy. Đơn vị bác vừa chiến đấu vừa đưa người dân ra khỏi vùng nguy hiểm. Trong lúc đó, một em bé Campuchia bị lạc, khóc giữa làn đạn. Không kịp suy nghĩ, bác lao ra, bế em chạy về phía an toàn.

Bác kể lại, giọng trầm xuống:
“Lúc ấy chỉ nghĩ đơn giản, mình là bộ đội Việt Nam, thấy dân thì phải cứu. Đạn có bay thế nào cũng phải lao lên.”

Những năm tháng chiến đấu nơi đất bạn không chỉ có bom đạn mà còn có tình người sâu nặng. Người dân Campuchia chia cho bộ đội từng củ sắn, bát cơm, coi các anh như người thân. Chính những điều đó đã tiếp thêm sức mạnh để bác và đồng đội vững vàng nơi tuyến lửa.

Năm 1983, trong quá trình công tác, bác Lê Ngọc Thọ vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngay tại chiến trường. Đó là dấu mốc lớn trong cuộc đời người lính trẻ. Với những đóng góp trong bốn năm quân ngũ, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba cùng nhiều giấy khen của đơn vị vì tinh thần dũng cảm, hoàn thành tốt nhiệm vụ quốc tế.

Năm 1985, bác xuất ngũ, trở về quê hương Tứ Luyện, mang theo trong mình ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với bác Lê Ngọc Thọ, “thời hoa lửa” ấy vẫn luôn hiện hữu – như một phần máu thịt, nhắc nhớ về trách nhiệm, lòng yêu nước và niềm tự hào của người lính Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn