THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH VÙNG CAO
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH VÙNG CAO
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH VÙNG CAO
Thương binh Đặng Kim Băng từng là một thanh niên trẻ của xã vùng cao xã Hoàng Su Phì. Những năm tháng chiến tranh, bản làng anh nằm cheo leo bên sườn núi. Bom đạn giặc trút xuống quê hương.
Tuổi mười tám, anh gác lại ước mơ riêng để tham gia đội thanh niên xung phong phục vụ chiến dịch Điên Biên Phủ. Ngày ngày anh cùng đồng đội mở đường, tải đạn, dẫn bộ đội vượt núi. Đêm đến, ánh đuốc soi lối, tiếng cuốc xẻng hòa cùng tiếng gió rừng. Có những bữa chỉ ăn ngô khô, uống nước suối cầm hơi. Nhưng trong tim anh luôn cháy lên ngọn lửa của niềm tin chiến thắng.
Một lần làm nhiệm vụ, anh bị thương do mảnh bom sượt qua vai máu thấm áo, anh vẫn cắn răng hoàn thành công việc được giao. Anh nói với đồng đội rằng đường thông thì bộ đội mới kịp ra mặt trận, tinh thần ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho cả đội. Ngày chiến thắng đến, bản làng vang tiếng khèn mừng độc lập. Anh Lử trở về, trên vai còn vết sẹo của thời hoa lửa. Anh tiếp tục tham gia công tác Đoàn tại địa phương. Từ mở lớp bình dân học vụ đến vận động sản xuất.
Anh luôn kể cho lớp trẻ nghe về những năm tháng gian khổ. Để nhắc rằng độc lập hôm nay được đánh đổi bằng máu xương. Thế hệ trẻ phải sống xứng đáng với cha anh đi trước. Ngọn lửa năm xưa vẫn cháy trong tim anh. Cháy thành niềm tin, thành trách nhiệm với quê hương. Cháy trong từng việc làm nhỏ vì cộng đồng. Thời hoa lửa đã lùi xa nhưng không bao giờ tắt. Bởi nó đã hóa thành lý tưởng sống của thanh niên hôm nay.


