Thời hoa lửa của người Thanh niên xung phong Tây Bắc
Thời hoa lửa của người Thanh niên xung phong Tây Bắc
Nội dung câu chuyện: Những ngày đầu tháng Ba, khi những cánh hoa ban trắng nở khắp núi rừng Tây Bắc, chúng tôi tìm đến nhà ông Lò Văn Pàng ở thị trấn Phong Thổ. Ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc trắng nhưng đôi mắt ông vẫn ánh lên vẻ rắn rỏi của một thời tuổi trẻ sôi nổi.
Ông Pàng kể rằng mình tham gia lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam vào đầu những năm 1970 – khi đất nước còn trong khói lửa chiến tranh. Khi ấy, chàng trai mới mười tám đôi mươi của vùng cao Phong Thổ đã tình nguyện rời bản, khoác ba lô lên đường làm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển lương thực và bảo đảm giao thông cho tuyến hậu cần chi viện cho chiến trường.
“Ngày đó gian khổ lắm,” ông nhớ lại. Những con đường mòn xuyên rừng, dốc đá cheo leo, mưa rừng trút xuống bất chợt. Ban ngày san đá mở đường, ban đêm soi đèn bão vận chuyển hàng hóa. Có những hôm cả đội phải làm việc suốt đêm để kịp thông đường cho đoàn xe quân sự.
Có lần, trong một trận mưa lớn, đất đá từ vách núi sạt xuống vùi lấp một đoạn đường dài. Đội thanh niên xung phong của ông phải dùng cuốc xẻng và cả đôi tay trần để dọn đường. Bùn đất bám đầy người, nhưng không ai nản lòng. Ông Pàng nói:
“Chúng tôi lúc đó chỉ nghĩ đơn giản: đường thông thì xe mới đi được, hàng mới tới được tiền tuyến.”
Nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống trong những năm tháng ấy. Nhắc lại chuyện cũ, giọng ông chùng xuống. Nhưng xen lẫn trong nỗi nhớ là niềm tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé cho đất nước trong những năm tháng hào hùng.
Sau ngày hòa bình, ông trở về quê hương Lai Châu, tiếp tục lao động, dựng nhà, làm nương và nuôi dạy con cháu trưởng thành. Đến nay, mỗi khi gặp lại những người đồng đội cũ, họ vẫn gọi vui quãng đời thanh niên ấy là “thời hoa lửa” – thời của gian khó nhưng cũng đầy nhiệt huyết và lý tưởng.



