Bài viết

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG “GANG THÉP”

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG “GANG THÉP”

Đồng Tháp04/07/2026Xã đoàn Mỹ Hiệp (Xã đoàn Mỹ Hiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những mùa xuân đã đi qua hơn nửa thế kỷ nhưng vẫn còn sống mãi trong ký ức dân tộc. Đó là những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, khi tuổi trẻ Việt Nam không chọn cho mình cuộc sống bình yên mà sẵn sàng bước vào nơi gian khổ nhất để bảo vệ Tổ quốc. Mỗi người thanh niên thời ấy mang trong tim một ngọn lửa lý tưởng, một niềm tin sắt son vào ngày mai hòa bình.

Mỗi lần nghe kể về những năm tháng ấy, tôi lại nhớ đến câu chuyện về Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Đừng – người con của quê hương Phong Mỹ, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Cuộc đời chiến đấu của ông chính là một bản anh hùng ca đẹp đẽ về “thời hoa lửa”, về tuổi trẻ sống hết mình cho Tổ quốc.

Nguyễn Văn Đừng sinh năm 1938 trong một gia đình nông dân Nam Bộ giàu truyền thống yêu nước. Năm 1959, khi mới ngoài hai mươi tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người – ông đã tham gia cách mạng. Trong khi nhiều người mơ về mái ấm gia đình, về những tháng ngày bình yên bên ruộng đồng quê hương, thì người thanh niên ấy lại chọn con đường đầy gian khổ và hiểm nguy.

Suốt những năm tháng chiến đấu, Nguyễn Văn Đừng đã tham gia hơn ba mươi trận đánh lớn nhỏ. Đồng đội kể rằng ông luôn là người đi đầu trong mọi nhiệm vụ khó khăn. Ông dũng cảm, mưu trí và có tinh thần kỷ luật rất cao. Chính vì vậy, ông được cấp trên tin tưởng giao trọng trách Tiểu đội trưởng và được đồng đội trìu mến gọi là người chỉ huy của “Tiểu đội gang thép”.

Nhưng trong vô vàn chiến công ấy, câu chuyện trong trận đánh lịch sử Ấp Bắc – nơi tuổi trẻ của Nguyễn Văn Đừng đã tỏa sáng rực rỡ như một đóa hoa giữa bom đạn.

Đó là những ngày đầu năm 1963. Trên cánh đồng miền Tây Nam Bộ, quân địch huy động lực lượng lớn với máy bay trực thăng, xe bọc thép M.113 cùng nhiều vũ khí hiện đại nhằm tiêu diệt lực lượng cách mạng. Tiểu đội của Nguyễn Văn Đừng được giao nhiệm vụ giữ vững trận địa phòng ngự chủ yếu.

Trước giờ chiến đấu, ông đã động viên anh em bằng những lời giản dị nhưng đầy khí phách:

“Dù ác liệt thế nào cũng phải giữ vững trận địa, tiêu diệt địch đến cùng!”

Lời nói ấy không phải là khẩu hiệu. Đó là lời hứa của những người lính trẻ sẵn sàng lấy thân mình che chở cho quê hương.

Rồi trận đánh bắt đầu.

Tiếng động cơ trực thăng gầm rú trên bầu trời. Tiếng đại bác, tiếng súng máy hòa cùng khói lửa phủ kín cánh đồng. Những đợt tiến công của địch liên tiếp tràn tới. Hết máy bay đổ quân, rồi xe bọc thép M.113 lại ầm ầm lao vào trận địa.

Một lần, rồi hai lần, rồi năm lần địch tổ chức xung phong.

Nhưng lần nào chúng cũng bị những người chiến sĩ giải phóng kiên cường đánh bật trở lại.

Càng về chiều, cuộc chiến càng khốc liệt. Đồng đội lần lượt hy sinh, bị thương. Từ một tiểu đội đông đủ, cuối cùng chỉ còn lại ba người có thể tiếp tục chiến đấu.

Giữa thời khắc sinh tử ấy, Nguyễn Văn Đừng vẫn bình tĩnh chỉ huy. Ông phân công hai chiến sĩ tập trung tiêu diệt bộ binh địch, còn mình ôm khẩu súng và chuẩn bị những quả thủ pháo để đối đầu với xe bọc thép.

Tiếng xích sắt nghiến trên mặt đất ngày một gần.

Chiếc M.113 đầu tiên lao tới.

Nguyễn Văn Đừng chờ cho xe vào thật gần rồi bất ngờ bật dậy, ném mạnh quả thủ pháo. Một tiếng nổ dữ dội vang lên. Chiếc xe bốc cháy ngay tại chỗ.

Chiếc thứ hai hoảng hốt lùi lại nhưng vẫn vừa bắn vừa rút lui. Những loạt đạn xối xả trút xuống trận địa. Nguyễn Văn Đừng bị thương rất nặng.

Máu thấm đỏ người chiến sĩ trẻ.

Nhưng ông không rời vị trí.

Ông vẫn tiếp tục chiến đấu.

Ông vẫn động viên đồng đội.

Ông vẫn hướng nòng súng về phía quân thù.

Trong những phút cuối cùng của cuộc đời, người Tiểu đội trưởng “gang thép” đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Và rồi, ông anh dũng hy sinh ngay trên chiến hào, bên cạnh chiếc xe M.113 đang bốc cháy.

Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên chiến thắng vang dội của trận Ấp Bắc – chiến thắng chứng minh rằng ý chí con người Việt Nam có thể đánh bại mọi vũ khí hiện đại.

Khi nhắc về Nguyễn Văn Đừng, người ta không chỉ nhớ đến một người anh hùng đã tiêu diệt nhiều xe bọc thép hay lập nên những chiến công xuất sắc. Điều khiến mọi người kính phục hơn cả chính là tinh thần sống vì đồng đội, vì nhân dân và vì Tổ quốc.

Trong những năm tháng khốc liệt ấy, tuổi trẻ không được đo bằng những điều mình nhận được, mà bằng những gì mình sẵn sàng cống hiến. Họ đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để đất nước có được hòa bình hôm nay. Họ đã biến những năm tháng gian khổ nhất thành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Đó chính là “thời hoa lửa”.

Một thời mà những bông hoa của lòng yêu nước nở rực giữa bom đạn.

Một thời mà tình đồng chí trở thành điểm tựa để con người vượt qua cái chết.

Một thời mà lý tưởng sống cao đẹp đã nâng bước biết bao người trẻ đi vào lịch sử.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, thế hệ trẻ chúng ta không còn phải cầm súng ra chiến trường. Nhưng ngọn lửa của Nguyễn Văn Đừng và những người anh hùng năm xưa vẫn còn nguyên giá trị. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần trách nhiệm, của ý chí vượt khó và khát vọng cống hiến.

Nhìn lại “thời hoa lửa” ấy, khiến chúng ta càng thêm tự hào về những người con đã làm nên lịch sử cho quê hương Đồng Tháp và dân tộc Việt Nam. Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Văn Đừng nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: tuổi trẻ chỉ thật sự có ý nghĩa khi biết sống vì những điều lớn lao hơn bản thân mình.

Và có lẽ, cách tri ân đẹp nhất đối với những người đã ngã xuống chính là thế hệ hôm nay tiếp tục học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm, góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bởi ngọn lửa của quá khứ không chỉ để chúng ta nhớ về, mà còn để soi sáng con đường tương lai. Và trong ánh sáng ấy, hình ảnh người Tiểu đội trưởng “gang thép” Nguyễn Văn Đừng sẽ mãi là một biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng hào hùng của dân tộc./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG “GANG THÉP” | Câu chuyện thời hoa lửa