Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CỦA NGUYỄN HỒNG DUYÊN

Hưng Yên12/12/2025Luyện Huy Hoàng (THÔN ĐẠO KHÊ XÃ YÊN MỸ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dù những vết thương trên thịt da đã lành theo năm tháng nhưng mỗi độ tháng 4 về, ký ức hào hùng của một “thời hoa lửa” lại ùa về trong tâm trí của cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Hồng Duyên ở thôn Lê Lợi, xã Nhuế Dương (Khoái Châu).

Dù những vết thương trên thịt da đã lành theo năm tháng nhưng mỗi độ tháng 4 về, ký ức hào hùng của một “thời hoa lửa” lại ùa về trong tâm trí của cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Hồng Duyên ở thôn Lê Lợi, xã Nhuế Dương (Khoái Châu). Với ông, được cống hiến tuổi thanh xuân cho chiến trường, cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập của đất nước là niềm tự hào và cũng là hồi ức không thể nào quên.

Cựu chiến binh Nguyễn Hồng Duyên, thôn Lê Lợi, xã Nhuế Dương (Khoái Châu) với cuộc sống đời thường

Bên chén trà nóng, CCB Duyên xúc động nhớ về vùng đất kỷ niệm gắn với những trận đánh ác liệt trong đời lính của mình: “Năm 1967, theo tiếng gọi của Tổ quốc, tôi lên đường nhập ngũ. Vào đến chiến trường trong lúc cuộc chiến diễn ra rất khốc liệt, đế quốc Mỹ tàn ác giết hại đồng bào ta, tôi được bổ sung vào Ban Thông tin của Quân khu Sài Gòn - Gia Định với nhiệm vụ chính là trực tiếp chuyển lệnh chiến đấu đến các đơn vị trực chiến ngoài chiến trường. Xác định đây là nhiệm vụ khó khăn, thường xuyên đối mặt trực diện với kẻ thù nên tôi cùng các đồng đội luôn sẵn bên mình một khẩu súng AK cùng nhiều băng đạn, trong đó, 1 viên đạn đã lên nòng sẵn sàng. Vượt sông, băng rừng, không quản ngày, đêm, chúng tôi phải tự chủ động nguồn thức ăn ở rừng, tự đào hầm làm nơi trú ẩn và tự trinh sát để di chuyển bảo đảm lệnh chiến đấu được giao đúng thời gian”. Nói đến đây, giọng ông Duyên như trùng xuống, bồi hồi nhớ lại những giây phút cận kề cái chết, nhiều lần chứng kiến đồng đội hy sinh. Năm 1971, ông Duyên được điều chuyển sang làm nhiệm vụ phân phối các phụ kiện cho các đài chiến đấu bảo đảm thông tin liên lạc được thông suốt. Những ngày chiến đấu gian khổ với kẻ thù càng thôi thúc ý chí vững vàng của ông Duyên cùng đồng đội. Sau nhiều lần di chuyển, đến ngày 28.4.1975, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ đóng quân ở cánh đồng của xã Bình Tân (Long An) và sử dụng rơm, rạ để ngụy trang chờ lệnh.Đến ngày 29.4.1975, cả đơn vị nghe được tin báo quân ta giành được nhiều thắng lợi lớn, ai cũng sục sôi ý chí quyết tâm sẵn sàng tiến vào Sài Gòn. Ngày 30.4.1975, khi chính quyền Sài Gòn sụp đổ, lính ngụy chạy tán loạn, để đề phòng quân địch phản kháng, đơn vị của ông Duyên nhận nhiệm vụ đào hầm, sẵn sàng chiến đấu phản kích, thực hiện nhiệm vụ dọn dẹp tàn dư của quân Ngụy. Thời gian sau đó, ông Duyên được giao nhiệm vụ huấn luyện bộ đội chuyên rà phá bom mìn còn sót lại trong chiến tranh. Năm 1976, ông Duyên được đơn vị cử sang Liên Xô học về cơ điện. Đến năm 1979, ông về nước công tác tại Cục điện ảnh và về nghỉ hưu năm 1993.

Đã 47 năm trôi qua kể từ ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, song những ký ức của một thời lửa đạn vẫn in sâu trong tâm trí ông Duyên. Đến nay, ông vẫn giữ đúng lời hứa với những người đồng đội đã ngã xuống, trở về với cuộc sống thời bình, tiếp tục phát huy phẩm chất tốt đẹp của Bộ đội Cụ Hồ, dồn tâm sức, phấn đấu góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.Chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn hiện hữu trong tâm trí các cựu chiến binh xã Thăng Long (Đông Hưng). Đó là kỷ niệm về những trận đánh ác liệt, về tình đồng đội gắn bó keo sơn và cả những hy sinh, mất mát để làm nên đại thắng mùa xuân năm 1975. Dù mái đầu đã bạc nhưng những người lính năm xưa vẫn giữ trọn trong tim niềm tự hào thiêng liêng về một thời “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Xuân Liêm giới thiệu với các cháu về những phần thưởng cao quý của mình.

Cứ mỗi dịp kỷ niệm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30/4, cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Xuân Liêm, thôn An Liêm lại cùng các CCB tụ họp, ôn lại kỷ niệm xưa, bùi ngùi thương nhớ, tri ân những đồng đội đã anh dũng hy sinh để đất nước nở hoa độc lập, kết quả tự do. Bố ông mất sớm, là con trai duy nhất trong gia đình nhưng nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc ông giấu mẹ viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Sau một thời gian tích cực huấn luyện, ông được biên chế về Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 201B, Binh chủng Tăng - Thiết giáp. Tháng 7/1972, ông cùng đồng đội hành quân vào chiến trường miền Nam. Trận đánh đầu tiên của ông và đơn vị là thị xã Phước Long.

Do hỏa lực của địch mạnh, trận chiến diễn ra rất ác liệt, có lúc rơi vào thế “ngàn cân treo sợi tóc”, đã có đồng đội hy sinh, ông Liêm nhanh trí, quyết đoán đưa ra mệnh lệnh biến nguy thành cơ hội phản đòn, giành thắng lợi hoàn toàn. Ông bồi hồi nhớ lại: Mũi tấn công do tôi chỉ huy có 3 xe tăng thì 1 xe hết đạn, 1 xe bị kẹt pháo, xe còn lại chỉ còn 3 quả đạn, tôi đã gọi xin chi viện song thấy đây là điều kiện tốt, nếu đợi lực lượng tiếp viện sẽ lỡ mất thời cơ, vì thế sau khi động viên đồng đội, tôi đã hạ lệnh: “Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công”.

Chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn hiện hữu trong tâm trí các cựu chiến binh xã Thăng Long (Đông Hưng). Đó là kỷ niệm về những trận đánh ác liệt, về tình đồng đội gắn bó keo sơn và cả những hy sinh, mất mát để làm nên đại thắng mùa xuân năm 1975. Dù mái đầu đã bạc nhưng những người lính năm xưa vẫn giữ trọn trong tim niềm tự hào thiêng liêng về một thời “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Xuân Liêm giới thiệu với các cháu về những phần thưởng cao quý của mình.

Cứ mỗi dịp kỷ niệm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30/4, cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Xuân Liêm, thôn An Liêm lại cùng các CCB tụ họp, ôn lại kỷ niệm xưa, bùi ngùi thương nhớ, tri ân những đồng đội đã anh dũng hy sinh để đất nước nở hoa độc lập, kết quả tự do. Bố ông mất sớm, là con trai duy nhất trong gia đình nhưng nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc ông giấu mẹ viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Sau một thời gian tích cực huấn luyện, ông được biên chế về Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 201B, Binh chủng Tăng - Thiết giáp. Tháng 7/1972, ông cùng đồng đội hành quân vào chiến trường miền Nam. Trận đánh đầu tiên của ông và đơn vị là thị xã Phước Long.

Do hỏa lực của địch mạnh, trận chiến diễn ra rất ác liệt, có lúc rơi vào thế “ngàn cân treo sợi tóc”, đã có đồng đội hy sinh, ông Liêm nhanh trí, quyết đoán đưa ra mệnh lệnh biến nguy thành cơ hội phản đòn, giành thắng lợi hoàn toàn. Ông bồi hồi nhớ lại: Mũi tấn công do tôi chỉ huy có 3 xe tăng thì 1 xe hết đạn, 1 xe bị kẹt pháo, xe còn lại chỉ còn 3 quả đạn, tôi đã gọi xin chi viện song thấy đây là điều kiện tốt, nếu đợi lực lượng tiếp viện sẽ lỡ mất thời cơ, vì thế sau khi động viên đồng đội, tôi đã hạ lệnh: “Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công”.Chiếc xe tăng của ta hùng dũng tiến vào trung tâm thị xã Phước Long, dù bị địch bao vây, trên nóc xe lại có một tên địch đang muốn ném lựu đạn vào trong để tiêu diệt quân ta, tôi động viên anh em bình tĩnh, sẵn sàng súng và lựu đạn, thấy phía trước có ngã tư tôi liền lệnh cho xe tiếp tục tiến, chờ địch chủ quan tôi lệnh cho xe quay đầu đột ngột hất văng tên địch trên nóc xe xuống đất, đồng đội bên trong bắn ra làm địch sợ chạy tán loạn. Khi được tăng cường lực lượng, quân ta triển khai tấn công mạnh mẽ, đến ngày 6/1/1975 thị xã Phước Long hoàn toàn được giải phóng. Trên hành trình tiến về Sài Gòn, mỗi chiến sĩ ngã xuống lại tiếp thêm cho ông Liêm và đồng đội ý chí “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh”, vì thế ngay cả khi bị thương ở tay, ở đầu, máu chảy nhiều ông vẫn nén đau ở lại chỉ huy đồng đội chiến đấu, góp phần đánh thắng địch trên các mặt trận Lâm Đồng, Xuân Lộc, Trảng Bom, Hố Nai, sân bay Biên Hòa...

Với những thành tích, chiến công đặc biệt xuất sắc trong kháng chiến chống Mỹ, CCB Nguyễn Xuân Liêm vinh dự được Đảng, Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cùng nhiều huân chương các loại.

Cựu chiến binh Phạm Huỳnh (người bên trái) ôn lại ký ức về những ngày trong quân ngũ.

* Khi nhắc về một thời khói lửa, những hy sinh, mất mát trong chiến tranh, CCB Phạm Huỳnh (thôn Cộng Hòa), nguyên Trợ lý Tham mưu Tiểu đoàn Đặc công 404, Quân khu 5 không khỏi rưng rưng. Những trận đánh, vùng đất và kỷ niệm thời lính với không ít chiến công song cũng nhiều đau thương là những ký ức không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THỜI HOA LỬA CỦA NGUYỄN HỒNG DUYÊN | Câu chuyện thời hoa lửa