THỜI HOA LỬA CỦA NỮ ANH HÙNG TRẦN THỊ THU
Có những người bước vào lịch sử khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ chưa kịp sống trọn những tháng năm bình thường của tuổi thanh xuân thì chiến tranh đã gọi tên. Có những cô gái đáng lẽ chỉ cần biết đến mái nhà, gia đình và những ước mơ giản dị, nhưng trước vận mệnh của quê hương, họ đã lựa chọn dấn thân. Trần Thị Thu, bí danh Kim Hồng, người con gái của đất Hòa An, Cao Lãnh, là một người như thế.
Có những người bước vào lịch sử khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ chưa kịp sống trọn những tháng năm bình thường của tuổi thanh xuân thì chiến tranh đã gọi tên. Có những cô gái đáng lẽ chỉ cần biết đến mái nhà, gia đình và những ước mơ giản dị, nhưng trước vận mệnh của quê hương, họ đã lựa chọn dấn thân. Trần Thị Thu, bí danh Kim Hồng, người con gái của đất Hòa An, Cao Lãnh, là một người như thế.
Chị Trần Thị Thu sinh năm 1946, quê xã Hòa An, huyện Cao Lãnh, tỉnh Sa Đéc trước đây, nay thuộc thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Chị sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước, sớm được tiếp xúc với cán bộ cách mạng và chứng kiến những đau thương mà chiến tranh gây ra cho quê hương. Có lẽ chính từ những năm tháng ấy, trong trái tim cô gái trẻ Trần Thị Thu đã sớm hình thành một tình yêu sâu nặng với quê hương và một ý chí không chịu khuất phục.
Năm 1960, khi mới 14 tuổi, Trần Thị Thu đã tình nguyện tham gia cách mạng. Ở cái tuổi mà nhiều cô gái còn đang cắp sách đến trường, chị đã làm công việc liên lạc, rải truyền đơn, dán khẩu hiệu, đào hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ. Những công việc ấy nghe có vẻ thầm lặng, nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, mỗi nhiệm vụ đều đòi hỏi lòng gan dạ và sự bình tĩnh. Một cô gái tuổi mười bốn đã sớm hiểu rằng yêu quê hương không chỉ là tình cảm trong trái tim, mà còn phải được thể hiện bằng hành động.
Những năm tháng không khuất phục
Năm 1962, Trần Thị Thu cùng bà con trong xóm đào hầm bí mật để che giấu hai trung đội địa phương quân của tỉnh về ém quân. Ngày 27/10/1962, lực lượng này đã chiến đấu và tiêu diệt một đại đội bảo an của địch. Sau trận đánh, Thu tiếp tục làm nhiệm vụ đưa thương binh, liệt sĩ vào hầm bí mật, chờ đến tối rồi tìm cách đưa về vùng giải phóng an toàn.
Câu chuyện ấy cho thấy ở Kim Hồng không chỉ có sự dũng cảm mà còn có một tấm lòng rất giàu tình đồng đội. Trong hoàn cảnh hiểm nguy, chị vẫn chu đáo chăm sóc những người bị thương, tìm cách bảo vệ đồng đội. Với chị, nhiệm vụ cách mạng không phải điều gì xa vời mà là những việc cụ thể phải làm bằng tất cả trách nhiệm của mình.
Nhưng thử thách lớn hơn vẫn còn ở phía trước.
Một đêm tháng 4/1963, quân địch bao vây và một cán bộ cách mạng hy sinh tại nhà chị. Sau đó, Trần Thị Thu cùng mẹ tìm cách bảo vệ thi hài đồng chí và xóa dấu vết để tránh bị phát hiện. Quân địch bắt giữ, đánh đập và giam hai mẹ con suốt bốn tháng, nhưng không thể khai thác được thông tin gì. Sau khi được thả, người con gái ấy không rời bỏ con đường mình đã chọn. Chị lại tiếp tục hoạt động cách mạng.
Đó chính là điều khiến người đọc xúc động khi nhìn lại cuộc đời Kim Hồng: sự gian khổ không làm chị lùi bước. Bị bắt rồi được thả, chị lại trở về với nhiệm vụ. Đối diện với hiểm nguy, chị vẫn giữ được lòng tin. Tuổi trẻ của chị cứ thế đi qua trong những ngày tháng mà mỗi nhiệm vụ đều có thể là một thử thách sinh tử.
Một cô gái nhỏ bé giữa những nhiệm vụ lớn lao
Ngày 2/7/1964, Trần Thị Thu nhận nhiệm vụ cùng hai du kích thực hiện một trận đánh nhằm vào hai tên ác ôn. Chị và đồng đội cải trang, trà trộn vào dòng người đi chùa và hoàn thành nhiệm vụ tại một quán cà phê cách đồn địch chỉ hơn 100 mét.
Điều đáng nói không nằm ở sự nguy hiểm của nhiệm vụ mà ở bản lĩnh của người thực hiện. Một cô gái trẻ phải giữ được sự bình tĩnh, bí mật và quyết đoán giữa vòng vây của kẻ thù. Đằng sau hành động ấy là cả một quá trình rèn luyện, là niềm tin của đồng đội và là tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ khi Tổ quốc cần.
Đến năm 1966, Trần Thị Thu được cử làm Xã đội phó xã Hòa An. Dưới sự tổ chức và lãnh đạo của chị, lực lượng du kích xã phát triển lên 20 người, lực lượng du kích ở các ấp từ 3 người lên 56 người. Ban ngày, họ làm ăn sinh sống; ban đêm, họ hoạt động cách mạng.
Từ một cô gái làm liên lạc năm mười bốn tuổi, Trần Thị Thu đã trưởng thành thành một cán bộ cách mạng có trách nhiệm. Con đường ấy không được trải bằng hoa, mà bằng biết bao gian khó. Nhưng chính trong gian khó, phẩm chất của chị càng sáng rõ.
Mùa xuân Mậu Thân và trận chiến cuối cùng
Đầu năm 1968, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân diễn ra. Trần Thị Thu cùng đội du kích tích cực phục vụ chiến đấu và phối hợp với bộ đội tiến công vào thị xã Cao Lãnh. Trong những trận chiến ác liệt ấy, riêng đơn vị du kích của chị đã lập được nhiều thành tích, trong đó có việc tiêu diệt 27 tên địch, trong đó có một lính Mỹ, theo tư liệu của tỉnh Đồng Tháp.
Nhưng rồi, ngày 3/6/1968, trên đường về huyện nhận chỉ thị mới, Trần Thị Thu bị địch phục kích, bị thương nặng và bắt sống. Chị bị tra hỏi, dụ dỗ nhưng vẫn giữ vững khí tiết, không khuất phục. Ngày hôm sau, chị hy sinh. Khi ấy, người nữ Xã đội phó quê Hòa An mới chỉ 22 tuổi.
Hai mươi hai tuổi!
Một con số khiến người đọc hôm nay không khỏi nghẹn lòng. Hai mươi hai tuổi – cái tuổi mà một cô gái có thể đang bắt đầu nghĩ về tương lai, về gia đình, về những ước mơ riêng. Còn Trần Thị Thu đã đi qua tám năm hoạt động cách mạng, từ cô giao liên mười bốn tuổi trở thành người cán bộ chỉ huy du kích. Tuổi xuân của chị đã hòa vào những năm tháng gian lao của quê hương.
Chị đã không trở về.
Nhưng tên tuổi Kim Hồng thì ở lại.
Ngọn lửa không bao giờ tắt
Ngày 30/10/1978, Trần Thị Thu được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân để ghi nhận những đóng góp và sự hy sinh anh dũng của chị. Tên chị được đặt cho một con đường và một trường học ở Cao Lãnh, trở thành một phần ký ức đẹp của quê hương Đồng Tháp. Nhưng có lẽ phần thưởng lớn nhất dành cho người nữ anh hùng không chỉ nằm ở một danh hiệu. Điều quý giá hơn là câu chuyện về cuộc đời chị vẫn còn được kể lại cho những thế hệ sau.
Từ một cô bé mười bốn tuổi làm liên lạc đến người Xã đội phó kiên cường, Trần Thị Thu đã dành gần như trọn tuổi trẻ của mình cho quê hương. Chị không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn hòa bình. Chị cũng không được sống những năm tháng bình yên mà mình đã góp phần giành lấy.
Và đó chính là điều khiến chúng ta càng phải biết ơn.
Hôm nay, trên quê hương Hòa An, những con đường đã bình yên. Những đứa trẻ được đến trường, được vui chơi, được mơ ước về tương lai. Có thể các em chưa từng nghe tiếng bom đạn, chưa từng biết cảm giác phải sống trong những ngày tháng chiến tranh. Nhưng mỗi khi nghe câu chuyện về Kim Hồng, các em có thể hiểu rằng hòa bình mà chúng ta đang có được đánh đổi bằng tuổi trẻ và sự hy sinh của biết bao con người.
Trần Thị Thu – Kim Hồng đã sống một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng không hề nhỏ bé.
Chị đã dùng tuổi mười bốn để bắt đầu con đường cách mạng, dùng những năm tháng thanh xuân để bảo vệ quê hương và dùng tuổi hai mươi hai để viết dấu chấm hết cho cuộc đời mình bằng lòng trung kiên. Thời hoa lửa của Kim Hồng đã khép lại từ năm 1968. Nhưng ngọn lửa trong trái tim người con gái đất Cao Lãnh ấy vẫn còn cháy mãi. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự dũng cảm và của một tuổi trẻ biết sống vì quê hương.
Và có lẽ, điều đẹp nhất chúng ta có thể làm hôm nay để tưởng nhớ chị không phải chỉ là nhắc lại một cái tên, mà là sống thật tốt trong những ngày hòa bình – học tập, yêu thương, trách nhiệm và biết trân trọng từng ngày bình yên mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ của mình.



