Thời hoa lửa của nữ chiến sĩ thông tin trên chiến trường biên giới phía Bắc
Nguyễn Thị Hợi nhập ngũ năm 1980, khi vừa tròn đôi mươi, trở thành nữ chiến sĩ thông tin thuộc Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần. Bác công tác tại chiến trường tỉnh Hà Giang, trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc. Giữa bom đạn và núi đá tai mèo sắc lạnh, bác âm thầm giữ mạch liên lạc thông suốt cho đơn vị. Những năm tháng ấy đã hun đúc nên một thời hoa lửa không thể nào quên trong cuộc đời người nữ quân nhân.
Những ngày đầu viết về bác Nguyễn Thị Hợi, tôi vẫn còn hình dung một người phụ nữ thôn quê bình dị của thôn Hạ Vũ 1. Nhưng khi nghe bác kể về quãng đời quân ngũ, tôi mới hiểu rằng, phía sau dáng vẻ hiền hậu ấy là cả một thời thanh xuân lặng lẽ mà kiên cường.
Bác nhập ngũ năm 1980, được biên chế vào Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, đảm nhiệm công việc chiến sĩ thông tin liên lạc, cấp bậc Hạ sĩ. Đơn vị của bác hành quân lên chiến trường Hà Giang, nơi những năm đầu thập niên 1980 vẫn còn vang vọng tiếng súng trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc.
“Ngày đó, con gái ít lắm, mà toàn việc nặng. Kéo dây, gùi máy, trèo đèo lội suối như đàn ông,” bác cười hiền, giọng chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn sáng lên khi nhắc chuyện cũ.
Công việc của bác là bảo đảm đường dây thông tin thông suốt từ sở chỉ huy hậu cần tới các đơn vị đang làm nhiệm vụ. Mỗi khi pháo địch bắn cắt đường dây, bác và đồng đội lại lên đường giữa đêm tối, lần theo dây trong mưa rét, có khi chỉ cách trận địa vài trăm mét. Tôi hỏi bác có sợ không, bác lắc đầu:
“Sợ chứ, nhưng lúc ấy chỉ nghĩ nếu thông tin đứt thì bộ đội mình khổ.”
Kỷ niệm bác nhớ nhất là một đêm mùa đông năm 1982. Đường dây bị đứt ngay sườn núi đá tai mèo, pháo vừa ngớt. Bác cùng một đồng đội nam lên sửa. Khi đang nối dây thì pháo sáng rực cả sườn núi. Hai người nằm ép sát vào đá lạnh, tim đập thình thịch. “Tôi chỉ kịp nghĩ, nếu có mệnh hệ gì thì cũng không được buông cuộn dây,” bác kể, giọng trầm xuống.
Sau hơn hai giờ, đường dây được nối xong, thông tin thông suốt trở lại. Sáng hôm sau, đơn vị biết tin, cả tổ thông tin được biểu dương trước đại đội. Với những đóng góp bền bỉ trong nhiều năm công tác, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba và nhiều giấy khen của đơn vị.
Năm 1986, bác xuất ngũ, trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức bác, những đêm núi rừng Hà Giang, những cuộn dây thông tin vắt qua sườn đá vẫn còn nguyên vẹn. “Đó là thời hoa lửa của đời tôi,” bác nói, khẽ mỉm cười.



