Anh hùng Lao động

thời hoa lửa của ông Giàng A Páo

Lào Cai15/12/2025Vù A Hồ (xã Trịnh Tường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1979, núi rừng biên cương phía Bắc chưa kịp xanh lại sau mùa đông giá rét thì tiếng súng đã vang lên. Khi ấy, ông Giàng A Páo mới hai mươi ba tuổi, là chàng trai người Mông sinh ra và lớn lên giữa mây ngàn đá xám. Ngày khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, ông chỉ kịp dặn mẹ một câu ngắn gọn: “Con đi giữ đất cho bản mình.”

Ông Páo cùng đơn vị đóng quân trên những điểm cao hiểm trở. Đêm đến, gió rít qua vách đá, sương phủ trắng lối mòn. Những ngày đầu chiến đấu vô cùng ác liệt. Đạn pháo cày nát sườn núi, đất đá đổ ầm ầm như thác lũ. Ông và đồng đội bám chốt, đào hào giữa đá tai mèo sắc nhọn, tay bật máu nhưng không ai lùi bước. Trong tiếng súng nổ chát chúa, ông luôn tự nhủ: sau lưng mình là bản làng, là nương ngô, là những đứa trẻ đang ngủ yên.

Có lần, trong một trận đánh giữ điểm cao, đơn vị bị bao vây nhiều giờ liền. Lương thực cạn, nước chia từng ngụm nhỏ. Một người đồng đội bị thương nặng, ông Páo cõng bạn băng qua làn đạn, trượt ngã trên đá lạnh nhưng vẫn gượng dậy. Đêm ấy, giữa ánh pháo sáng loang loáng trên bầu trời, ông hiểu sâu sắc thế nào là tình đồng chí – thứ gắn kết con người hơn cả máu mủ ruột rà.

Chiến tranh biên giới khốc liệt nhưng ngắn ngủi, để lại những vết thương không dễ lành. Ngày rời quân ngũ trở về bản, ông Giàng A Páo mang theo vết sẹo ở chân và ký ức của một thời hoa lửa. Ông lại lên nương, trồng ngô, trồng lúa, lặng lẽ sống giữa núi rừng thân quen.

Nhiều năm sau, mỗi khi nhìn dãy núi biên cương mờ trong sương sớm, ông chỉ nói nhẹ nhàng: “Đất này có được là nhờ máu của bao người.” Với ông Giàng A Páo, thời hoa lửa năm 1979 là quãng đời gian khổ nhưng thiêng liêng nhất – nơi ông đã dùng tuổi trẻ của mình để giữ vững từng tấc đất biên cương của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn