Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG NỘI: ANH HÙNG PHẠM BÁ ÂN

Hưng Yên30/12/2025Phạm Thái Hòa (Lớp: 6C - Trường: THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài viết

Chào các bạn, mình là Phạm Thái Hòa, học sinh lớp 6C, trường THCS Lương Thế Vinh xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên. Ở nhà, mình có một người mà mình yêu quý và tự hào nhất, đó là ông nội mình, ông Phạm Bá Ân. Ông nội mình không phải là một siêu nhân trong truyện tranh, nhưng với mình, ông còn vĩ đại hơn thế rất nhiều. Ông là một người lính Cụ Hồ, một anh hùng thực sự đã từng chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Bây giờ, ông nội mình đã già rồi, tóc bạc trắng như cước, da đồi mồi và đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ hiền từ. Nhưng điều khiến mình chú ý nhất chính là những “huy chương” không nhìn thấy bằng mắt thường trên cơ thể ông: một vết sẹo dài mờ mờ trên thái dương và thi thoảng ông hay xoa bóp cánh vai phải. Mẹ mình bảo đó là những dấu tích của chiến tranh. Ông là Thương binh loại 2/3, bị mất sức 61% do mảnh đạn chiến trường.

Mình còn nhớ mãi những buổi chiều mưa, cả nhà quây quần bên ấm trà. Lúc đó, mình mới dám rụt rè hỏi ông: “Ông ơi, chiến tranh là như thế nào ạ? Sao ông lại bị thương?” Ông nội mình chỉ cười, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt lại xa xăm như nhìn về một nơi rất xa, rất lâu rồi. Và rồi, ông bắt đầu kể. Giọng ông trầm ấm, thỉnh thoảng khẽ hắng giọng vì di chứng của bệnh binh, nhưng mỗi câu chuyện ông kể đều như những thước phim quay chậm, sống động vô cùng. Ông không hề than vãn về nỗi đau, ông chỉ kể về “một thời hoa lửa”—một cái tên thật đẹp cho một giai đoạn thật khủng khiếp.

Ông nội mình kể: Ngày xưa, khi ông mới chỉ bằng tuổi anh trai mình bây giờ, đất nước mình đang chìm trong khói lửa chiến tranh. Lòng yêu nước bùng cháy, ông quyết tâm "xếp bút nghiên theo việc đao cung", tạm biệt mái nhà tranh, tạm biệt lũy tre làng để lên đường nhập ngũ. Ngày đó, thanh niên trai tráng ai cũng một lòng muốn giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Ông được biên chế vào một đơn vị chiến đấu ở chiến trường miền Nam. Cuộc sống của người lính gian khổ vô cùng. Ông phải đi bộ ngày đêm trên Đường Trường Sơn huyền thoại, gánh trên vai khẩu súng và chiếc ba lô nặng trịch. Đôi chân rách nát, đói rét là chuyện thường ngày. Nhưng điều làm ông nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội. Ông bảo, trong chiến tranh, tình cảm ấy thiêng liêng và quý giá hơn cả mạng sống. Các chú, các bác cùng đơn vị chia nhau từng nắm cơm sấy, từng viên thuốc, bảo vệ nhau từng giấc ngủ chập chờn dưới tán rừng.

Ông kể về những trận đánh ác liệt. Tiếng bom gầm, tiếng súng nổ đinh tai nhức óc. Có lúc, ông phải nằm im dưới giao thông hào cả ngày, bùn đất lấm lem, chỉ chờ đợi thời cơ. Khuôn mặt ông lúc kể chuyện bỗng trở nên nghiêm nghị, đôi tay nắm chặt lại. Ông kể có lần, đơn vị ông phải đánh chiếm một đồn bốt rất kiên cố của địch. Mưa bom bão đạn trút xuống, khói lửa che mờ cả tầm nhìn. Lúc đó, chỉ có ý chí “Quyết tử cho Tổ quốc Quyết sinh” là sức mạnh duy nhất.

Ông nội mình tham gia rất nhiều chiến dịch quan trọng. Thành tích chiến đấu của ông đã được ghi nhận bằng Huân chương Giải phóng hạng Ba – một phần thưởng cao quý mà ông luôn giữ gìn cẩn thận trong tủ kính. Mỗi lần lau chùi chiếc Huân chương ấy, ông lại mỉm cười, nụ cười của một người đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình.

Kể đến phần bị thương, giọng ông nội mình chùng xuống một chút, nhưng vẫn đầy sự kiên cường. Ông kể, đó là một trận đánh ác liệt vào những năm cuối của cuộc chiến. Ông đang cùng đồng đội làm nhiệm vụ thì địch phản công dữ dội. Trong lúc chiến đấu, một tiếng nổ lớn vang lên ngay gần ông. Mọi thứ trước mắt ông bỗng tối sầm lại. Khi tỉnh dậy, ông thấy đầu mình đau nhức, máu chảy ướt đẫm cả vành tai. Bác sĩ sau này bảo ông đã bị mảnh đạn găm vào đầu và một mảnh khác găm vào vai. Mình nghe mà rùng mình, tưởng tượng nỗi đau ông phải chịu đựng. Ông phải trải qua những ngày tháng điều trị đầy khó khăn, nỗi đau thể xác hành hạ, nhưng tinh thần ông vẫn không hề suy sụp. Ông bảo, nhìn thấy những đồng đội mất đi, những người bạn trẻ tuổi hy sinh, ông càng thêm trân trọng sự sống mình đang có và càng quyết tâm phải sống để thấy được ngày đất nước thống nhất. Dù bị thương nặng, ông vẫn tìm cách để phục vụ đơn vị, làm những công việc nhẹ hơn trong khả năng của một Thương binh 2/3. Sau khi đất nước hòa bình, ông trở về với gia đình. Mặc dù bệnh tật và thương tích cũ thường xuyên tái phát khiến ông bị mất sức lao động đến 61% (Bệnh binh), nhưng ông vẫn luôn lạc quan, tham gia các công tác ở địa phương, làm gương cho con cháu.

Ông nội mình không bao giờ coi mình là người đặc biệt hay vĩ đại. Ông bảo: “Ông chỉ làm tròn bổn phận của một người con đất Việt thôi, Hòa ạ. Người hi sinh nhiều nhất là những đồng đội đã nằm lại chiến trường kia.”

Ngồi nghe ông kể, mình cảm nhận được cái giá của hòa bình mà mình đang được hưởng. Đó không chỉ là con số trên trang báo hay bài học trong sách Lịch sử, mà là máu và nước mắt, là thương tích của ông nội mình và biết bao người lính khác.

Mình thấy tự hào lắm khi có một người ông như thế. Ông dạy mình rất nhiều điều: về lòng dũng cảm, về tình yêu quê hương, về sự kiên trì vượt qua mọi khó khăn. Những vết sẹo trên đầu, trên vai ông không phải là sự yếu đuối, mà là biểu tượng của sức mạnh và sự hy sinh cao cả. Mảnh đạn găm vào cơ thể ông đã biến thành những hạt vàng lấp lánh trong ký ức của cả gia đình.

Mình tự nhủ, là cháu của một người lính anh hùng, mình phải cố gắng học tập thật giỏi, rèn luyện đạo đức thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của ông và của các thế hệ đi trước. Hòa bình hôm nay không dễ có được.

Câu chuyện về “một thời hoa lửa” của ông nội Phạm Bá Ân đã kết thúc. Ông mỉm cười nhìn mình, đặt tay lên vai mình một cách trìu mến. Mình ôm ông thật chặt. Hương vị của đất, của nắng và của khói súng chiến trường dường như vẫn còn phảng phất đâu đó trên chiếc áo bộ đội cũ kỹ mà ông vẫn giữ.

Và mình, Phạm Thái Hòa, học sinh lớp 6C, sẽ mãi mãi ghi nhớ và kể lại câu chuyện về người ông anh hùng của mình – người mang trong mình cả một phần lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn