Thời hoa lửa của ông nội Nguyễn Văn Sung
Tôi tên là Nguyễn Bảo Hân, học lớp 7A trường Trung học cơ sở Lương Thế Vinh. Hôm nay, tôi sẽ kể câu chuyện thời hoa lửa của ông tôi, ông Nguyễn Văn Sung, người đã trực tiếp tham gia vào trận đánh lịch sử, một trận chiến đã lấy đi rất nhiều sinh mạng của những chiến sĩ nhân dân ta.
Ông tôi sinh ra và lớn lên trong một thời kỳ đất nước còn chiến tranh. Năm 1977, ngày mùng 1 tháng 7, ông ra trận. Theo lời ông kể lại, đó là một dấu mốc quan trọng, khi quân và dân Campuchia phối hợp lật đổ chế độ diệt chủng Pôn Pốt – một chế độ tàn ác đã gây ra biết bao đau thương cho nhân dân.
Ông phục vụ ở Quân đoàn 3, Binh đoàn Tây Nguyên. Khi tình hình biên giới Tây Nam trở nên căng thẳng, quân và dân nhận nhiệm vụ cơ động để ngăn chặn các cuộc xâm lấn của quân Pôn Pốt. Thực hiện nhiệm vụ, Đảng ủy và Bộ Tư lệnh Quân đoàn đã triển khai lực lượng trên tuyến biên giới dài 205 km, rộng 200 mét, bố trí hơn 20.000 quả mìn các loại, 150.000 quả lựu đạn, 8.150 tấn đạn và 150.000 mũi chông tại các khu vực trọng yếu. Ngoài ra, họ còn phối hợp với chính quyền địa phương, xây dựng làng xã chiến đấu và tham gia cùng quân du kích bảo vệ làng biên giới.
Đêm 22 tháng 10 năm 1977, sau khi hoàn thành các bước triển khai lực lượng, sáng 23 tháng 10, các hướng quân đoàn đồng loạt nổ súng tiến công, tiêu diệt Sư đoàn 4 và lực lượng vùng 20 của địch tại khu vực 75, phường Mây Phờ Long. Lực lượng quân ta đã tiêu diệt 569 tên địch, bắt 4 tên thị vệ, thu 95 khẩu súng và bảo vệ được biên giới. Sau thất bại, quân địch tiếp tục phản kích, nhưng các đơn vị của Quân đoàn 3 đã tiến hành các trận đánh nhỏ lẻ, triệt phá các căn cứ của địch, mở các cuộc phản kích tiêu diệt sư đoàn địch, giải thoát hàng nghìn người dân. Từ ngày 23/10/1977 đến 08/01/1978, quân đoàn đã gây thiệt hại nặng nề cho Sư đoàn 4, Sư đoàn 117, ngăn chặn mọi đợt xâm lấn của địch.
Sau khi nghe xong, em cảm thấy vô cùng tự hào về ông nội của mình. Em hỏi ông tại sao phải đi bộ đội, ông chỉ cười hiền và đáp: “Để làm tròn bổn phận của một người công dân, để giúp đất nước trở nên tốt đẹp và hòa bình như hôm nay.” Câu chuyện thời hoa lửa của ông đã kết thúc, nhưng những lời kể ấy sẽ mãi in sâu trong trái tim em, để em không bao giờ quên được.
Khi nghe ông kể về những ngày tháng khốc liệt nơi biên giới, em không khỏi rưng rưng nước mắt. Em hình dung cảnh ông và đồng đội băng rừng lội suối, đối mặt với bom đạn, hy sinh thân mình để bảo vệ biên giới, bảo vệ nhân dân. Em tự nhủ lòng mình phải biết trân trọng những gì đang có, vì hòa bình, tự do mà em được hưởng hôm nay là nhờ máu xương và hy sinh của các chiến sĩ như ông nội em.
Em còn cảm thấy một niềm tự hào sâu sắc khi nghĩ về ông. Dù bị thương, phải chịu nhiều gian khổ, ông vẫn kiên cường chiến đấu, hoàn thành nhiệm vụ. Câu chuyện của ông khiến em cảm nhận rõ ràng tình yêu quê hương đất nước, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường của những người lính. Em mong rằng sau này, khi lớn lên, em cũng sẽ học theo tấm gương của ông, biết sống có trách nhiệm, biết yêu thương và bảo vệ đất nước, để không phụ công lao và hy sinh của những người đi trước.



