Cựu chiến binh

Thời Hoa Lửa của Ông Trần Văn Bốn

Vĩnh Long20/05/2026Trần Lê Thu Phương (ấp Phú Đông 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trần Văn Bốn sinh năm 1945 tại vùng quê yên bình Ấp Phú Tây. Thuở nhỏ, ông lớn lên giữa những cánh đồng lúa bạt ngàn, nơi tiếng chim gọi sáng hòa cùng tiếng chèo xuồng trên con rạch nhỏ quê nhà. Cuộc sống nghèo khó nhưng chan chứa nghĩa tình đã hun đúc trong ông tinh thần chịu thương chịu khó và lòng yêu quê hương sâu sắc. Những năm đất nước còn nhiều biến động, quê hương Phú Tây cũng in dấu bao gian lao của thời cuộc. Dẫu tuổi đã ngoài ba mươi, khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, ông vẫn tình nguyện nhập ngũ năm 1981. Với dáng người rắn rỏi và sự nhanh nhẹn vốn có, ông được giao nhiệm vụ giao liên xã — công việc âm thầm nhưng vô cùng quan trọng. Ngày ấy, người giao liên không chỉ là người chuyển thư từ, công văn hay tin tức, mà còn là nhịp cầu nối giữa các đơn vị, giữa cán bộ và nhân dân. Ông Bốn thường xuyên băng qua những con đường đất lầy lội, len lỏi qua rừng tràm, vượt sông trong đêm tối để mang tài liệu đến đúng nơi, đúng lúc. Có những chuyến đi kéo dài từ chiều đến tận sáng hôm sau, chỉ với chiếc đèn dầu nhỏ và lòng quyết tâm không để nhiệm vụ gián đoạn. Nhiều lần đối diện hiểm nguy, ông vẫn giữ vững tinh thần kiên cường. Đồng đội kể rằng ông là người ít nói nhưng sống rất nghĩa tình. Hễ ai gặp khó khăn, ông đều sẵn lòng giúp đỡ. Trong những đêm nghỉ chân nơi lán tạm, ông thường kể chuyện quê nhà, chuyện mùa lúa chín và ước mong ngày đất nước thanh bình để mọi người được trở về đoàn tụ với gia đình. Hai năm quân ngũ từ 1981 đến 1983 không dài, nhưng đủ để khắc ghi trong cuộc đời ông những tháng ngày “hoa lửa” — nơi lòng yêu nước cháy lên giữa gian lao và trách nhiệm. Sau khi xuất ngũ năm 1983, ông trở về quê hương tiếp tục cuộc sống lao động giản dị. Dù không nói nhiều về những đóng góp của mình, nhưng trong lòng bà con lối xóm, ông luôn là người lính mẫu mực, chân thành và tận tụy. Với những cống hiến âm thầm cho cách mạng, ông được trao tặng Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhì (KCCM 2). Đó không chỉ là phần thưởng cho riêng ông, mà còn là niềm tự hào của cả quê hương Ấp Phú Tây — nơi đã sinh ra một người con bình dị nhưng giàu lòng yêu nước. Giờ đây, khi mái tóc đã bạc màu thời gian, ông Trần Văn Bốn vẫn giữ nụ cười hiền hậu của người lính năm xưa. Những câu chuyện ông kể cho con cháu nghe không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là bài học về lòng dũng cảm, nghĩa tình và sự hy sinh thầm lặng vì quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn