Cựu chiến binh

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng khoác áo lính vẫn còn mãi.

Thanh Hóa16/09/2026Xã Triệu Lộc (Xã Triệu Lộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA

Ký ức người lính Đặng Danh Ân

Bác Đặng Danh Ân, sinh năm 1950, quê tại xã Triệu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Cũng như nhiều người con của quê hương trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, tuổi trẻ của bác đã gắn với màu xanh áo lính. Đó là quãng thời gian tuy không dài so với một đời người, nhưng đủ để lưu lại những ký ức sâu sắc về tình đồng chí, đồng đội và trách nhiệm của người lính đối với Tổ quốc.

Tháng 7 năm 1977, khi đất nước đã bước sang thời kỳ hòa bình nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn nhiều gian nan, bác Đặng Danh Ân lên đường nhập ngũ.

Rời quê hương Triệu Lộc, bác bắt đầu cuộc sống mới trong môi trường quân đội. Đơn vị của bác là C7, D2, F25, F304. Từ cuộc sống quen thuộc nơi quê nhà, bác bước vào những ngày tháng quân ngũ với nền nếp, kỷ luật nghiêm túc và những yêu cầu cao về sức khỏe, ý chí cũng như tinh thần trách nhiệm.

Những ngày đầu trong quân ngũ luôn là những ngày đáng nhớ. Người lính phải làm quen với điều lệnh, thao trường, huấn luyện và cuộc sống tập thể. Mỗi ngày trôi qua là một lần người lính tự rèn luyện mình, từ tác phong, ý thức tổ chức kỷ luật đến tinh thần đoàn kết với đồng đội.

Trong những năm tháng tại C7, D2, F25, F304, bác Đặng Danh Ân đã cùng đồng đội trải qua nhiều khó khăn của đời quân ngũ. Xa quê, xa gia đình, cuộc sống trong đơn vị khiến tình cảm đồng chí, đồng đội trở nên đặc biệt gắn bó. Những người lính cùng ăn, cùng ở, cùng huấn luyện và cùng thực hiện nhiệm vụ. Trong những lúc khó khăn, chính sự động viên, sẻ chia của đồng đội đã giúp mỗi người có thêm nghị lực để hoàn thành nhiệm vụ.

Qua quá trình rèn luyện và công tác, bác được giao đảm nhiệm chức vụ Trung đội phó, mang quân hàm Trung sĩ.

Đó là một nhiệm vụ đòi hỏi người lính không chỉ có tinh thần trách nhiệm với bản thân mà còn phải biết quan tâm, phối hợp và cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ của trung đội. Với bác Ân, những năm tháng đảm nhiệm vai trò Trung đội phó cũng là khoảng thời gian giúp bác trưởng thành hơn về bản lĩnh, ý thức tổ chức và tinh thần trách nhiệm.

Đời lính có những điều rất giản dị nhưng khi thời gian trôi qua lại trở thành những ký ức không thể quên. Đó là tiếng kẻng báo thức, những buổi huấn luyện, những bữa cơm tập thể, những giờ nghỉ ngắn ngủi và những câu chuyện về quê hương được kể cho nhau nghe.

Xa quê hương Triệu Lộc, những hình ảnh thân thuộc của làng quê luôn là một phần trong nỗi nhớ của người lính. Mỗi khi có thời gian, câu chuyện của những người lính thường hướng về gia đình, về cha mẹ, vợ con và những người thân đang chờ đợi ở quê nhà.

Nhưng chính những tháng ngày xa quê ấy cũng giúp người lính hiểu hơn giá trị của tình cảm gia đình và quê hương. Mỗi người đều cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, bởi phía sau mình là gia đình, là quê hương và phía trước là trách nhiệm của người quân nhân.

Những năm tháng phục vụ trong quân đội cũng là thời gian bác Đặng Danh Ân được rèn luyện trong một môi trường tập thể. Ở đó, mỗi người đều phải biết chấp hành kỷ luật, biết đặt nhiệm vụ chung lên trên những khó khăn riêng của bản thân. Những bài học ấy không chỉ có ý nghĩa trong quân ngũ mà còn trở thành hành trang theo người lính suốt cuộc đời.

Đến tháng 4 năm 1982, sau gần năm năm phục vụ trong quân đội, bác Đặng Danh Ân hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương.

Ngày trở về là ngày khép lại một chặng đường quân ngũ nhưng cũng mở ra một chặng đường mới trong cuộc sống. Sau những năm tháng xa nhà, người lính lại trở về với mái nhà thân thuộc, với bà con làng xóm và quê hương Triệu Lộc.

Dù rời quân ngũ, những ký ức về C7, D2, F25, F304 vẫn ở lại trong tâm trí bác. Đó là ký ức về những năm tháng tuổi trẻ, về những người đồng đội từng cùng mình chia sẻ cuộc sống quân ngũ và về những ngày tháng đã góp phần làm nên sự trưởng thành của một người lính.

Những năm tháng phục vụ và rèn luyện của bác được ghi nhận bằng Huy chương Kháng chiến hạng BaHuy chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba. Những phần thưởng ấy là sự ghi nhận đối với quá trình công tác, rèn luyện và hoàn thành nhiệm vụ của bác trong thời gian phục vụ quân đội.

Nhìn lại chặng đường đã qua, có thể thấy cuộc đời quân ngũ của bác Đặng Danh Ân tuy chỉ kéo dài gần năm năm, nhưng đó là những năm tháng tuổi trẻ đáng nhớ. Từ một người thanh niên quê hương Triệu Lộc, bác đã khoác lên mình màu xanh áo lính, gắn bó với F25, F304, trưởng thành qua quá trình rèn luyện và từng đảm nhiệm vai trò Trung đội phó, mang quân hàm Trung sĩ.

Thời gian trôi qua, những người lính năm nào giờ đã có tuổi. Những doanh trại, thao trường và những tháng ngày quân ngũ đã trở thành ký ức. Nhưng mỗi khi nhắc lại tên đơn vị cũ, những kỷ niệm về một thời tuổi trẻ lại như được đánh thức.

Có lẽ điều còn lại sâu sắc nhất sau những năm tháng quân ngũ không chỉ là những tấm huy chương hay quân hàm, mà còn là tình cảm đồng đội và những bài học về trách nhiệm, kỷ luật, sự đoàn kết và lòng yêu quê hương.

Bác Đặng Danh Ân là một người lính như thế.

Tháng 7 năm 1977, bác rời quê hương lên đường nhập ngũ. Những năm tháng sau đó, bác gắn bó với C7, D2, F25, F304, phấn đấu và trưởng thành trong môi trường quân đội, đảm nhiệm chức vụ Trung đội phó, mang quân hàm Trung sĩ. Đến tháng 4 năm 1982, bác hoàn thành nhiệm vụ, trở về với quê hương.

Hôm nay, khi nhìn lại, những năm tháng ấy đã trở thành một phần ký ức quý giá trong cuộc đời bác. Huy chương Kháng chiến hạng BaHuy chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba là những dấu mốc ghi nhận chặng đường người lính đã đi qua.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng khoác áo lính vẫn còn mãi.

Đó là ký ức của tuổi trẻ, của tình đồng chí, đồng đội và của một thế hệ đã sẵn sàng rời quê hương để thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc. Những câu chuyện bình dị ấy, khi được kể lại hôm nay, trở thành những mảnh ghép quý giá trong ký ức chung về một thế hệ người lính Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn