“Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những người từng đi qua thời hoa lửa sẽ không bao giờ quên mình đã từng sống, từng cống hiến và từng có một tuổi trẻ đẹp như thế nào.”
Năm 1978, khi ấy tôi còn trẻ. Tôi tham gia cách mạng với suy nghĩ rất giản dị: mình là thanh niên thì phải có trách nhiệm với đất nước. Ngày khoác lên mình bộ quân phục, cảm xúc khó nói thành lời lắm. Có sự háo hức của tuổi trẻ, có niềm tự hào, nhưng cũng có những băn khoăn khi phải xa gia đình, xa quê hương. Tôi vẫn nhớ cảm giác những ngày đầu trong quân ngũ. Mọi thứ đều khác với cuộc sống ở quê nhà. Từ giờ giấc sinh hoạt, tác phong, kỷ luật cho đến cách làm việc đều phải tuân thủ nghiêm túc. Quân đội rèn cho con người tính kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và đặc biệt là biết sống vì tập thể.
Dưới đây là câu chuyện được viết theo lối phỏng vấn, giữ đúng các thông tin bác Nguyễn Đăng Lương cung cấp, đồng thời tập trung vào ký ức tuổi trẻ, những năm tháng quân ngũ và tình đồng đội.
THỜI HOA LỬA
NGUYỄN ĐĂNG LƯƠNG – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
PV: Thưa bác Nguyễn Đăng Lương, bác có thể giới thiệu đôi nét về mình và quê hương nơi bác sinh ra?
Ông Nguyễn Đăng Lương:
Tôi tên là Nguyễn Đăng Lương, sinh năm 1955, là người dân tộc Kinh, quê ở Thạch Cẩm. Tôi sinh ra và lớn lên trong một miền quê bình dị. Tuổi thơ của tôi cũng như bao người con quê hương ngày ấy, gắn với gia đình, làng xóm và những tháng ngày lao động giản dị.
Thời đó, cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng thế hệ chúng tôi lớn lên trong một không khí mà trách nhiệm với quê hương, đất nước luôn được đặt lên hàng đầu. Khi Tổ quốc cần, thanh niên chúng tôi hiểu rằng mình phải lên đường.
PV: Điều gì đã đưa bác đến với con đường quân ngũ vào năm 1978?
Ông Nguyễn Đăng Lương:
Năm 1978, khi ấy tôi còn trẻ. Tôi tham gia cách mạng với suy nghĩ rất giản dị: mình là thanh niên thì phải có trách nhiệm với đất nước.
Ngày khoác lên mình bộ quân phục, cảm xúc khó nói thành lời lắm. Có sự háo hức của tuổi trẻ, có niềm tự hào, nhưng cũng có những băn khoăn khi phải xa gia đình, xa quê hương.
Tôi vẫn nhớ cảm giác những ngày đầu trong quân ngũ. Mọi thứ đều khác với cuộc sống ở quê nhà. Từ giờ giấc sinh hoạt, tác phong, kỷ luật cho đến cách làm việc đều phải tuân thủ nghiêm túc. Quân đội rèn cho con người tính kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và đặc biệt là biết sống vì tập thể.
PV: Đơn vị của bác khi đó là đơn vị nào?
Ông Nguyễn Đăng Lương:
Tôi công tác tại F156, E339, Quân khu 9.
Những năm tháng ở đơn vị đã để lại trong tôi rất nhiều kỷ niệm. Mỗi người một quê, một hoàn cảnh, nhưng khi đã cùng đứng trong hàng ngũ thì tất cả đều là đồng chí, đồng đội.
Có những người ban đầu còn xa lạ, vậy mà qua những ngày tháng cùng sinh hoạt, cùng công tác, cùng chia sẻ với nhau những khó khăn, chúng tôi trở nên thân thiết như anh em trong một gia đình.
PV: Trong thời gian tại ngũ, bác đảm nhiệm cương vị Đại đội phó. Trách nhiệm ấy có ý nghĩa như thế nào đối với bác?
Ông Nguyễn Đăng Lương:
Được giao nhiệm vụ Đại đội phó, tôi luôn tự nhắc mình phải cố gắng hoàn thành tốt trách nhiệm được giao.
Đối với tôi, chức vụ không phải để nói về mình, mà trước hết là trách nhiệm. Là người chỉ huy, mình phải gương mẫu, phải có trách nhiệm với công việc và với anh em trong đơn vị.
Có những lúc công việc khó khăn, mệt mỏi, nhưng nhìn anh em trong đơn vị cùng cố gắng, tôi lại tự nhủ mình càng phải cố gắng hơn. Người lính là vậy, đã nhận nhiệm vụ thì phải cố gắng hoàn thành.
Quân đội dạy tôi một điều rất sâu sắc: trong tập thể, không ai có thể chỉ nghĩ cho riêng mình. Mỗi người hoàn thành tốt phần việc của mình thì cả đơn vị mới hoàn thành nhiệm vụ.
PV: Những năm tháng quân ngũ đã để lại cho bác điều gì đáng nhớ nhất?
Ông Nguyễn Đăng Lương:
Có lẽ điều tôi nhớ nhất chính là tình đồng đội.
Những năm tháng ấy, chúng tôi không có nhiều điều kiện vật chất. Nhưng chính trong những thiếu thốn ấy, tình cảm giữa những người lính lại càng trở nên quý giá.
Một lời động viên, một bữa cơm cùng nhau, một lần giúp đỡ nhau trong công việc… những điều tưởng như rất nhỏ nhưng sau nhiều năm nhìn lại lại trở thành những ký ức không thể nào quên.
Tôi nghĩ rằng, có thể thời gian sẽ làm con người già đi, nhưng những năm tháng tuổi trẻ trong màu áo lính thì vẫn luôn ở lại trong ký ức.
PV: Năm 1982, bác xuất ngũ. Cảm xúc của bác khi rời quân ngũ như thế nào?
Ông Nguyễn Đăng Lương:
Năm 1982, sau những năm tháng công tác trong quân đội, tôi xuất ngũ trở về quê hương.
Ngày trở về, cảm xúc cũng rất đặc biệt. Vui vì được trở lại với gia đình, với quê hương, nhưng trong lòng cũng có một chút lưu luyến. Bởi quân đội đã trở thành một phần quan trọng trong những năm tháng tuổi trẻ của tôi.
Rời quân ngũ không có nghĩa là những kỷ niệm về người lính mất đi. Những gì quân đội đã rèn luyện cho tôi vẫn theo tôi trong cuộc sống sau này: sống có trách nhiệm, biết giữ lời hứa, biết đoàn kết và luôn cố gắng hoàn thành công việc của mình.
PV: Nhìn lại chặng đường từ năm 1978 đến năm 1982, bác nghĩ gì về những năm tháng tuổi trẻ của mình?
Ông Nguyễn Đăng Lương:
Nếu được trở lại tuổi trẻ, tôi nghĩ mình vẫn sẽ lựa chọn con đường ấy.
Bởi những năm tháng trong quân đội đã cho tôi nhiều thứ mà không phải trường lớp nào cũng có thể dạy được. Đó là bản lĩnh, là kỷ luật, là tinh thần đồng đội và trên hết là ý thức về trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Bốn năm không phải là quá dài so với cả một đời người, nhưng với tôi, đó là bốn năm của tuổi trẻ, của trách nhiệm và của những kỷ niệm không thể phai mờ.
Đến hôm nay, khi đã đi qua nhiều năm tháng của cuộc đời, tôi càng hiểu hơn giá trị của những ngày tháng bình yên. Bởi người lính từng trải qua những năm tháng quân ngũ sẽ càng trân trọng cuộc sống hôm nay.
PV: Nếu gửi một lời đến thế hệ trẻ hôm nay, bác muốn nói điều gì?
Ông Nguyễn Đăng Lương:
Tôi chỉ muốn nhắn nhủ các cháu rằng: hãy biết trân trọng những gì mình đang có.
Thế hệ trẻ hôm nay có nhiều điều kiện tốt hơn thế hệ chúng tôi ngày trước. Các cháu được học tập, được lựa chọn nghề nghiệp, được sống và cống hiến trong một đất nước hòa bình.
Hãy sống có lý tưởng, có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng. Dù làm công việc gì cũng cần cố gắng hết mình. Đừng ngại khó, ngại khổ. Và đặc biệt, hãy biết đoàn kết, biết yêu thương và giúp đỡ nhau.
Bởi khi còn trẻ, chúng ta có thể không nhận ra giá trị của những tháng ngày mình đang sống. Nhưng khi thời gian trôi qua, những năm tháng tuổi trẻ ấy sẽ trở thành những ký ức vô cùng quý giá.
PV: Nếu phải chọn một câu để nói về những năm tháng đã qua, bác sẽ nói gì?
Ông Nguyễn Đăng Lương:
Tôi nghĩ đó là: “Một thời tuổi trẻ đã đi qua, nhưng trách nhiệm của người lính thì còn mãi.”
Tôi tự hào vì mình đã từng có những năm tháng được đứng trong hàng ngũ quân đội, được sống cùng đồng đội, được rèn luyện và trưởng thành.
Bây giờ, tóc đã bạc, thời gian đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhớ về những năm tháng ấy, tôi vẫn thấy hình ảnh người lính của mình ngày nào.
Đó là một phần tuổi trẻ.
Đó là một phần cuộc đời.
Và cũng là một phần ký ức mà tôi sẽ luôn trân trọng, gìn giữ và kể lại cho thế hệ sau.
“Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những người từng đi qua thời hoa lửa sẽ không bao giờ quên mình đã từng sống, từng cống hiến và từng có một tuổi trẻ đẹp như thế nào.”


