THỜI HOA LỬA: ĐẠI TÁ PHẠM NGỌC THẢO – NHÀ TÌNH BÁO CHIẾN LƯỢC HUYỀN THOẠI TRONG LÒNG ĐỊCH
Sinh năm 1922 tại tỉnh An Giang, Đại tá Phạm Ngọc Thảo là nhà tình báo chiến lược xuất sắc của Quân đội nhân dân Việt Nam. Ông đã khéo léo ẩn thân, leo lên các cấp bậc cao trong bộ máy ngụy quyền Sài Gòn để thu thập thông tin tối mật và làm suy yếu nội bộ kẻ thù từ bên trong

Đại tá Phạm Ngọc Thảo sinh ngày 14 tháng 2 năm 1922 tại làng Mỹ Phước, tỉnh Long Xuyên (nay thuộc địa bàn tỉnh An Giang) trong một gia đình trí thức và điền chủ theo đạo Công giáo. Sớm giác ngộ cách mạng, năm 1946, ông được chọn tham gia khóa học đầu tiên tại Trường Võ bị Trần Quốc Tuấn rồi trở về Nam Bộ trực tiếp chiến đấu.
Sau Hiệp định Genève năm 1954, theo sự phân công của tổ chức (trực tiếp là đồng chí Lê Duẩn), ông nhận nhiệm vụ đặc biệt ở lại miền Nam, "chui sâu, leo cao" vào hàng ngũ địch. Với vỏ bọc hoàn hảo, sự thông minh tột đỉnh và phong thái đĩnh đạc, ông từng bước nắm giữ các chức vụ trọng yếu trong quân đội và chính quyền Sài Gòn, tiêu biểu như làm Tỉnh trưởng tỉnh Kiến Hòa (Bến Tre).
Ở vị trí hiểm yếu ngay sát sào huyệt kẻ thù, ông không chỉ chuyển về Trung ương vô số tài liệu chiến lược tối mật, mà còn trực tiếp ký quyết định thả hàng ngàn tù chính trị, đồng thời mưu trí khơi mào các cuộc đảo chính làm rối loạn nội bộ, suy yếu nghiêm trọng chính quyền ngụy. Do sự khốc liệt của chiến tranh bí mật, ông bị địch phát hiện và hy sinh oanh liệt vào ngày 17 tháng 7 năm 1965. Cuộc đời oanh liệt của ông là một huyền thoại sáng ngời về lòng trung kiên và trí tuệ Việt Nam.


