THỜI HOA LỬA – ĐẠI TÁ VŨ LINH (NGUYỄN TRỌNG CẢNH)
Đại tá Vũ Linh – Nguyễn Trọng Cảnh, người con của Phụng Tường, đã sống trọn một đời với những dấu ấn của thời đại mình. Ông qua đời năm 2019, khép lại hành trình 92 năm của một người lính.
THỜI HOA LỬA – ĐẠI TÁ VŨ LINH (NGUYỄN TRỌNG CẢNH)
Đại tá Vũ Linh, tên thật là Nguyễn Trọng Cảnh, thường được đồng đội gọi thân mật là Tư Vũ, sinh năm 1927 tại thôn Phụng Tường, xã Hòa Trị, huyện Phú Hòa, tỉnh Phú Yên. Ông là một người lính đã đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, dành phần lớn tuổi trẻ của mình cho cách mạng và những trận chiến vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sinh ra trong một vùng quê giàu truyền thống yêu nước, chàng trai Nguyễn Trọng Cảnh sớm chứng kiến cảnh quê hương chìm trong chiến tranh. Những mất mát, đau thương của người dân đã hun đúc trong ông ý chí đứng lên chiến đấu.
Trong những năm tháng kháng chiến, ông mang bí danh Tư Vũ, hoạt động và chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ. Có những ngày người lính phải hành quân giữa rừng sâu, thiếu thốn lương thực, thuốc men; có những đêm nằm giữa đất trời, nghe tiếng bom đạn vọng từ xa mà vẫn phải giữ vững tinh thần chiến đấu.
Chiến trường đã tôi luyện người thanh niên Nguyễn Trọng Cảnh trở thành một cán bộ quân đội bản lĩnh, gan dạ và giàu kinh nghiệm. Mỗi trận đánh, mỗi lần vượt qua hiểm nguy lại để lại trong ông những ký ức không thể nào quên về đồng đội – những người đã cùng ông chia sẻ từng miếng cơm, ngụm nước và cùng nhau đối mặt với sự sống, cái chết.
Đối với người lính, chiến tranh không chỉ được đo bằng những trận đánh hay những chiến công. Đó còn là những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống, những cuộc chia tay không biết ngày trở lại và những nỗi nhớ quê hương được cất sâu trong lòng.
Qua năm tháng, Tư Vũ – Nguyễn Trọng Cảnh trưởng thành trong quân ngũ và mang trên vai quân hàm Đại tá. Nhưng phía sau quân hàm ấy vẫn là hình ảnh một người lính từng đi qua những năm tháng khói lửa, từng sống giữa những ngày tháng mà mỗi bước chân đều có thể đối diện với hiểm nguy.
Sau khi đất nước hòa bình, người lính năm xưa trở về với cuộc sống đời thường. Những năm tháng chiến tranh dần lùi xa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn ở lại. Đó là ký ức về quê hương, về những người đồng đội đã hy sinh và về một thế hệ đã dành tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Đại tá Vũ Linh – Nguyễn Trọng Cảnh, người con của Phụng Tường, đã sống trọn một đời với những dấu ấn của thời đại mình. Ông qua đời năm 2019, khép lại hành trình 92 năm của một người lính.
Nhưng thời gian có thể đi qua, chiến tranh có thể lùi vào lịch sử, còn câu chuyện của những người như Tư Vũ vẫn cần được kể lại. Bởi phía sau mỗi quân hàm, mỗi chiến công là một tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường; phía sau mỗi người lính trở về là những đồng đội mãi mãi không có ngày trở lại.
Đó chính là “thời hoa lửa” – một thời tuổi trẻ đã cháy hết mình cho quê hương, đất nước.



