Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

THỜI HOA LỬA: ĐÁNH NHÀ LAO QUẢNG NGÃI - BẢN HÙNG CA MÙA MƯA NĂM 1968

Đại đội đặc công c506 là đơn vị anh hùng đã chiến đấu và hy sinh dũng cảm trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, tiêu biểu là trận đánh vào khu vực thị xã và Nhà lao Quảng Ngãi.

Quảng Ngãi24/08/2026Nguyễn Thị Thu Hương (Đức Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện tôi được nghe bác mình kể khi còn nhỏ. Khi ấy, tôi chỉ biết đó là những câu chuyện của một người lính từng đi qua chiến tranh. Nhưng lớn lên, tôi hiểu rằng, phía sau những câu chuyện bình dị ấy là cả một quãng đời tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

Bác tôi là Bùi Văn Thưởng, một chiến sĩ đặc công c506/Đặc công Quảng Ngãi. Bác đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến và mang trong mình những ký ức mà có lẽ suốt cuộc đời không thể nào quên. Từ ngày bác mất năm 2013, những câu chuyện về một thời hoa lửa của bác trở thành ký ức mà gia đình chúng tôi luôn trân trọng giữ gìn. Trong những câu chuyện ấy, tôi nhớ nhất câu chuyện về "Trận đánh Nhà lao Quảng Ngãi và cuộc giải phóng tù chính trị" năm 1968.

Theo lời bác kể lại, mùa mưa năm 1968, sau một thời gian nghiên cứu địa hình và xây dựng phương án tác chiến, bác cùng ba đồng đội nữa thuộc mũi đặc công c506 được giao nhiệm vụ đánh vào Nhà lao Quảng Ngãi để giải cứu những người tù chính trị đang bị địch giam giữ. Đó là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.

Nhà lao được địch bố trí canh phòng khá nghiêm ngặt. Cách vị trí lính canh gác khoảng 50m, mỗi người đều đang theo vũ thế. Muốn tiếp cận được nhà lao, những người lính đặc công phải vượt qua nhiều lớp rào và tiến sát các vị trí canh gác mà không để bị phát hiện.

Đêm mưa hôm ấy, bốn người lính lặng lẽ tiến vào.

Lợi dụng địa hình, địa vật, các bác vượt qua lớp rào đầu tiên rồi men theo tường rào, từng bước áp sát khu vực canh gác. Nhận thấy địch chưa phát hiện, cả nhóm chia làm hai hướng, ẩn mình sau những bụi cỏ chờ thời cơ hành động. Nhưng chiến trường vốn không bao giờ diễn ra đúng như những gì người lính đã tính toán. Trong lúc tuần tra, lính canh bất ngờ bắn ngẫu nhiên vào một số vị trí mà chúng nghi ngờ.

Một viên đạn đã trúng bác tôi.

Viên đạn xuyên từ sườn trái sang sườn phải khiến bác tôi bị thương nặng. Kế hoạch tác chiến buộc phải dừng lại. Đồng đội nhanh chóng đưa bác về tuyến sau để chữa trị.

Nhiều năm sau khi kể lại chuyện ấy, bác vẫn nhớ rất rõ cảm giác của mình lúc đó. Điều bác tiếc nhất không phải là vết thương, mà là nhiệm vụ còn dang dở và những người tù đang chờ được giải cứu phía sau bức tường nhà lao.

May mắn, viên đạn tuy xuyên qua qua cơ thể nhưng không làm tổn thương phổi và các cơ quan nội tạng quan trọng. Sau một thời gian điều trị, bác tôi dần bình phục. Nhưng với một người lính đặc công, bình phục không có nghĩa là trở về với cuộc sống bình thường. Trong lòng bác vẫn còn một lời hứa với đồng đội, với nhiệm vụ và với những người lính vẫn đang bị giam cầm.

Bốn tháng sau, bác lại trở về. Lần này, bác tiếp tục cùng với đồng đội thực hiện nhiệm vụ đánh Nhà lao Quảng Ngãi.

Và trận đánh đã giành thắng lợi.

Hơn 100 tù chính trị được giải thoát. Lực lượng ta cũng tiêu diệt được hơn 10 tên lính canh giữ nhà lao, trong đó có trưởng ngục.

Tôi đã rất nhiều lần tự hỏi: một người vừa bước qua cửa tử, mang trên mình vết thương chưa lành hẳn, điều gì đã khiến bác có thể trở lại nơi mà mình từng bị trúng đạn?

Có lẽ, với thế hệ của bác, câu trả lời không cần phải nói thành lời.

Đó là trách nhiệm.

Là tình đồng đội.

Là khát vọng tự do.

Và hơn hết, đó là niềm tin vào ngày đất nước được hoà bình.

Bác tôi đã đi qua chiến tranh như thế. Không kể nhiều về những gian khổ mà mình đã chịu đựng. Không coi những gì mình làm là điều quá lớn lao. Bác chỉ kể bằng một giọng rất bình thản, như thể đó đơn giản là những việc mà người lính năm ấy phải làm.

Hôm nay khi kể lại câu chuyện này, tôi mới thấm thía rằng:

Có những người đã dành cả tuổi trẻ của mình cho chiến tranh, để rồi khi hoà bình trở lại, họ lặng lẽ trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những năm tháng "hoa lửa" ấy không bao giờ mất đi. Nó nằm lại trong ký ức của họ - những người lính và được truyền lại cho thế hệ sau bằng những câu chuyện giản dị nhất. Bác tôi - người chiến sĩ đặc công Bùi Văn Thưởng, đã đi xa hơn mười năm. Nhưng mùa mưa năm 1968, trận đánh Nhà lao Quảng Ngãi, viên đạn xuyên qua sườn và lời hứa trở lại của bác ... vẫn còn ở lại. Ở lại như một phần ký ức của tôi và gia đình tôi. Ở lại như một câu chuyện về một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh tuổi trẻ cho tự do của quê hương, đất nước.

Và với tôi, đó không chỉ là câu chuyện của một người lính. Đó là câu chuyện của người bác mà tôi luôn tự hào khi được gọi hai tiếng "Bác tôi".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn