Người có công giúp đỡ cách mạng

Thời hoa lửa – Dấu ấn của ông Vương Văn Nèn

Thái Nguyên07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Xã Nà Phặc những năm tháng chiến tranh là một vùng đất nghèo nhưng giàu lòng người. Giữa núi rừng trùng điệp ấy, ông Vương Văn Nèn – sinh năm 1947 – đã lớn lên như bao người con khác của quê hương, giản dị, chân chất nhưng mang trong mình một ý chí mạnh mẽ.

Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày lên nương, phát rẫy, theo cha mẹ kiếm từng hạt gạo nuôi sống gia đình. Cuộc sống thiếu thốn khiến ông sớm trưởng thành, hiểu được giá trị của lao động và tình cảm gia đình. Nhưng cũng chính trong những năm tháng ấy, đất nước đang chìm trong “thời hoa lửa” – thời kỳ mà chiến tranh phủ bóng lên từng bản làng.

Khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông Vương Văn Nèn đã quyết định lên đường nhập ngũ. Không có nhiều lời từ biệt, ông chỉ lặng lẽ khoác ba lô, bước đi trên con đường đất quen thuộc của Nà Phặc. Trong lòng ông lúc ấy chỉ có một suy nghĩ giản dị: phải góp sức để bảo vệ quê hương.

Những năm tháng trong quân đội là quãng thời gian không thể nào quên. Ông cùng đồng đội hành quân qua rừng sâu, chịu đựng đói rét, thiếu thốn và luôn đối mặt với hiểm nguy. Có những đêm nằm giữa rừng, nghe tiếng bom vọng lại từ xa, ông lại nhớ về mái nhà nhỏ nơi quê hương.

Chiến tranh không chỉ thử thách sức lực mà còn thử thách tinh thần. Nhưng chính tình đồng đội đã giúp ông vượt qua tất cả. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, và cả những câu chuyện về gia đình để giữ vững niềm tin.

Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng. Tiếng nổ vang lên giữa khói lửa, và ông ngã xuống khi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Khi tỉnh lại, ông đã nằm trong trạm quân y. Vết thương khiến ông không còn lành lặn như trước, và ông trở thành thương binh.

Sau thời gian điều trị, ông trở về Nà Phặc. Ngày trở lại quê hương, mọi thứ vẫn quen thuộc, nhưng bản thân ông đã đổi khác. Dáng đi chậm chạp, cơ thể mang nhiều đau đớn, nhưng ánh mắt ông vẫn giữ nguyên sự kiên định.

Cuộc sống sau chiến tranh không dễ dàng. Là một thương binh, ông gặp nhiều khó khăn trong lao động. Nhưng ông không chấp nhận sống dựa dẫm. Ông bắt đầu lại từ những việc nhỏ: trồng rau, nuôi gà, làm những công việc nhẹ để tự nuôi sống bản thân và gia đình.

Những ngày trái gió trở trời, vết thương hành hạ khiến ông đau đớn. Nhưng ông vẫn kiên trì, không than vãn. Với ông, được sống và trở về quê hương đã là một điều may mắn.

Người dân trong xã rất quý trọng ông. Không chỉ vì ông là thương binh, mà còn vì cách ông sống. Ông luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác, dù chỉ là những việc nhỏ. Tấm lòng chân thành và nghị lực của ông đã trở thành tấm gương cho nhiều người.

Những buổi chiều, ông thường ngồi trước hiên nhà, nhìn ra những dãy núi xa xa. Lũ trẻ trong xóm hay tụ tập quanh ông, nghe ông kể chuyện về “thời hoa lửa”. Những câu chuyện không chỉ là ký ức, mà còn là bài học về lòng dũng cảm và sự hy sinh.

Năm tháng trôi qua, mái tóc ông dần bạc trắng. Cuộc sống ở Nà Phặc cũng dần đổi thay. Nhưng hình ảnh ông Vương Văn Nèn – người lính trở về từ chiến tranh – vẫn luôn là biểu tượng của nghị lực và lòng yêu quê hương.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những gì ông trải qua vẫn còn đó, như một phần ký ức không thể phai mờ. Và trong sự bình yên của hôm nay, câu chuyện về ông vẫn được nhắc lại, như một ngọn lửa âm thầm nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn