Khác

THỜI HOA LỬA – DẤU CHÂN CỤ HUỲNH GIỮA MÙA THI HÔM NAY

Đà Nẵng07/06/2026Trần Thị TÌnh (Trường Mầm non Hoàng Mai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
THỜI HOA LỬA – DẤU CHÂN CỤ HUỲNH GIỮA MÙA THI HÔM NAY

Có những con đường đi qua mỗi ngày rồi dần trở thành quen thuộc. Có những mái trường chỉ đến khi làm cha, làm mẹ, ta mới cảm nhận hết chiều sâu của lịch sử nằm lặng im dưới những hàng cây, trên những tấm bia đá cũ. Và cũng có những con người tuy đã đi xa hơn nửa thế kỷ nhưng tên tuổi vẫn âm thầm tỏa sáng như ngọn lửa soi đường cho bao thế hệ mai sau.

Tôi sinh ra và lớn lên ở Duy Trinh - Duy Xuyên, miền quê giàu truyền thống hiếu học của đất Quảng. Tuổi thơ tôi lớn lên cùng những câu chuyện về lòng yêu nước, về khí chất cứng cỏi của con người xứ Quảng “chưa mưa đà thấm”. Những câu chuyện năm ấy theo tôi đi qua tháng năm, để rồi đến khi lập gia đình, về làm dâu và sinh sống ở Thanh Khê, tôi mới cảm nhận rõ hơn giá trị của lịch sử và sự hi sinh của những người đi trước. Mỗi ngày đưa con đi học, đi ngang qua ngôi trường mang tên Huỳnh Thúc Kháng nơi hai con tôi đang theo học, lòng tôi lại dâng lên một cảm xúc rất khó gọi thành tên. Biết bao lần đi họp phụ huynh, tôi đã đứng thật lâu trước tấm bia mang tên cụ Huỳnh. Giữa sân trường rộn ràng tiếng nói cười của học trò, hình ảnh người chí sĩ năm xưa hiện lên thật gần gũi mà cũng thật thiêng liêng.

Cụ Huỳnh Thúc Kháng sinh ra trên mảnh đất Quảng Nam giàu truyền thống yêu nước. Đỗ Tiến sĩ năm 1904 nhưng cụ không chọn con đường công danh yên ổn mà dấn thân vào phong trào Duy Tân, cùng các sĩ phu yêu nước thức tỉnh lòng dân, mở mang dân trí, chấn hưng đất nước. Vì lý tưởng ấy, cụ bị thực dân Pháp bắt giam nhiều năm nơi Côn Đảo. Nhưng lao tù không thể khuất phục được khí tiết của một con người suốt đời vì dân, vì nước. Điều khiến tôi xúc động nhất ở cụ không chỉ là tài năng hay học vấn mà còn là nhân cách thanh liêm, lòng trung nghĩa và tinh thần phụng sự dân tộc đến hơi thở cuối cùng. Khi đất nước giành được độc lập, cụ được Chủ tịch Hồ Chí Minh tin tưởng giao trọng trách Quyền Chủ tịch nước. Đó không chỉ là sự tín nhiệm mà còn là sự kính trọng dành cho một nhân cách lớn.

Thế hệ chúng tôi sinh ra trong hòa bình, không còn nghe tiếng bom rơi đạn nổ. Nhưng càng trưởng thành, càng đọc nhiều hơn về cuộc đời của những người như cụ Huỳnh, tôi càng hiểu rằng đất nước hôm nay được đánh đổi bằng biết bao “thời hoa lửa” của cha ông. Đó là thời tuổi trẻ sống cho lý tưởng lớn, mang trong tim ngọn lửa yêu nước cháy bỏng hơn cả sự sống riêng mình. Và rồi hôm nay, khi khoác lên mình màu áo “thiên thanh” của tuổi trẻ để tham gia chương trình “Tiếp sức mùa thi” cùng chi đoàn, tôi lại có một cảm xúc thật đặc biệt. Bởi năm nay, con gái lớn của tôi cũng bước vào kỳ thi quan trọng của tuổi học trò. Giữa cái nắng oi bức đầu hè, đứng trước cổng trường mang tên cụ Huỳnh, nhìn những sĩ tử bước vào phòng thi với ánh mắt hồi hộp xen lẫn hy vọng, lòng tôi bỗng lặng đi. Tôi thấy mình thật may mắn khi vẫn còn được khoác lên màu áo xanh tình nguyện của tuổi trẻ, được đồng hành cùng các em và đặc biệt là được đi cùng chính con mình trên hành trình tìm kiếm tương lai. Cảm giác ấy thật khó diễn tả. Vừa là một người mẹ thấp thỏm lo cho con từng môn thi, từng giấc ngủ, từng bữa ăn, vừa là một đoàn viên muốn gửi đến các em sự động viên bằng những điều giản dị nhất một chai nước mát giữa trưa hè, một lời chúc bình tĩnh trước giờ thi, một nụ cười tiếp thêm động lực

Nhìn con gái đứng giữa sân trường mang tên cụ Huỳnh Thúc Kháng, tôi càng thấm thía hơn giá trị của sự học và ý chí vươn lên mà các thế hệ đi trước đã gửi gắm cho hôm nay. Từ “thời hoa lửa” năm ấy đến mùa thi hôm nay, ngọn lửa ấy dường như vẫn đang được truyền tiếp qua từng thế hệ học trò bằng niềm tin, khát vọng và sự cố gắng không ngừng.

Tôi mong con gái tôi và tất cả các em học sinh sẽ luôn bình tĩnh, tự tin để hoàn thành thật tốt kỳ thi của mình. Tôi mong các con hiểu rằng phía sau những trang sách hôm nay là biết bao hi sinh của cha ông để đổi lấy hòa bình, để các con được cắp sách đến trường, được quyền ước mơ và lựa chọn tương lai cho chính mình. Và giữa cái nắng gay gắt của đầu hè, nhìn những giọt mồ hôi trên gương mặt các con, tôi chỉ mong rằng bằng sự nỗ lực hôm nay, các con sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn, có một công việc ổn định để được sống bằng chính đam mê và sự tử tế của mình. Là một người mẹ, tôi luôn mong hai con học giỏi, nên người. Nhưng hơn tất cả, tôi mong các con biết sống tử tế, biết yêu quê hương, biết trân trọng lịch sử và không quên những hi sinh của thế hệ cha anh đi trước. Có những ngọn lửa không bao giờ tắt. Và “thời hoa lửa” của cha ông năm ấy vẫn đang âm thầm cháy sáng trong trái tim của những người trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn