Thời Hoa Lửa – Đêm Giao Thừa Mậu Thân 1968
Tôi tên là Phước. Năm ấy tôi mới 12 tuổi, sống gần khu Nghĩa trang Chí Hòa – nơi nay là Công viên Lê Thị Riêng.
Sau những ngày giao tranh ác liệt của Tết Mậu Thân 1968, khung cảnh xung quanh trở nên khác hẳn. Tiếng súng đã thưa dần nhưng không khí vẫn nặng trĩu. Một buổi sáng, tôi thấy nhiều xe chở thi thể đi vào khu nghĩa trang. Người lớn bảo lũ trẻ không được lại gần, nhưng vì tò mò, tôi đứng từ xa quan sát.
Tôi nhìn thấy những hố đất lớn đã được đào sẵn. Các thi thể được đưa xuống cẩn trọng rồi phủ đất. Công việc diễn ra liên tục trong nhiều giờ. Không ai nói lớn tiếng, chỉ còn tiếng cuốc xẻng và sự lặng im bao trùm.
Hình ảnh ấy theo tôi suốt cuộc đời. Nhiều năm sau, khu nghĩa trang dần thay đổi, trở thành công viên với cây xanh và tiếng cười của trẻ nhỏ. Nhưng mỗi lần đi ngang qua, tôi vẫn nhớ về những ngày tháng chiến tranh và những con người đã nằm lại nơi ấy.
Tôi luôn mong rằng, dù thời gian đã trôi qua gần sáu thập kỷ, những người đã hy sinh sẽ được tìm thấy, được xác định danh tính nếu có thể và được tưởng nhớ một cách trang trọng. Với tôi, đó không chỉ là ký ức của một nhân chứng, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình và sự tri ân đối với những người đã ngã xuống.



