THỜI HOA LỬA
Chiến tranh đã đi qua nhưng những nỗi đau mà nó đem đến thì vẫn còn mãi, để tìm hiểu về những nỗi đau mất mát đó, nhân ngày 27/7 chúng tôi tìm đến nhà cụ Nguyễn Xuân Quyết một thương binh ở thôn Cây Vải, xã Thái Hoà và thật bồi hồi, xúc động khi nghe câu chuyện của cụ: Tôi là Nguyễn Xuân Quyết, thương binh của xã Thái Hòa, huyện Hàm Yên, tỉnh Tuyên Quang. Mỗi lần nhìn về quê hương hôm nay với những đồi chè xanh mướt, những vườn cam trĩu quả và tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ đến trường, lòng tôi lại bồi hồi nhớ về một thời đã xa – cái thời mà chúng tôi gọi bằng hai chữ thiêng liêng: thời hoa lửa. Ngày ấy, chúng tôi còn rất trẻ. Ở Thái Hòa, bao thanh niên như tôi đã rời làng, rời mái nhà tranh đơn sơ, rời cha xe mẹ già để lên đường nhập ngũ. Không ai trong chúng tôi nghĩ nhiều đến gian khổ hay hiểm nguy. Trong tim chỉ có một điều duy nhất: đánh giặc, giữ nước, để quê hương được yên bình. Tôi còn nhớ những ngày hành quân xuyên rừng núi Tuyên Quang, đường đi trơn trượt, dốc cao dựng đứng. Có khi cả đơn vị chỉ có nắm cơm nắm khô cứng, chia nhau từng miếng nhỏ. Nước suối lạnh buốt, uống vào mà vẫn thấy khát. Đêm xuống, mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, rét run nhưng chúng tôi vẫn siết chặt tay nhau mà đi tiếp. Bom đạn có thể rơi bất cứ lúc nào, nhưng không ai lùi bước. Chiến tranh là vậy – khốc liệt và tàn nhẫn. Tôi đã chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống ngay bên mình. Có người còn chưa kịp nói lời cuối, có người chỉ kịp nắm tay tôi thật chặt rồi ra đi mãi . Và cũng trong một trận đánh ác liệt, tôi đã mất đi một phần cơ thể mình. Từ đó, tôi trở thành thương binh. Những ngày nằm điều trị, tôi đã từng nghĩ mình sẽ không thể trở về quê hương. Nhưng rồi ý chí người lính không cho phép tôi gục ngã. Tôi tự nhủ: còn sống là còn phải tiếp tục, còn phải trở về với Thái Hòa, với gia đình, với những người đã hy sinh vì đất nước.
Ngày hòa bình lập lại, tôi trở về quê hương trong niềm vui xen lẫn nỗi đau. Vui vì đất nước thống nhất, nhưng đau vì cơ thể không còn lành lặn như xưa. Cuộc sống lúc ấy vô cùng khó khăn. Ruộng đồng ít, sức khỏe yếu, mọi việc đều phải cố gắng gấp nhiều lần người bình thường. Nhưng tôi và những đồng đội cũ vẫn động viên nhau: đã đi qua chiến tranh thì không có gì là không vượt qua được. Chúng tôi lại tiếp tục lao động, góp sức xây dựng quê hương. Người làm ruộng, người chăn nuôi, người tham gia công tác thôn xóm. Dù mang trên mình thương tật, chúng tôi vẫn luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé cho độc lập hôm nay. Giờ đây, khi đã bước sang tuổi xế chiều, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, chúng tôi lại kể cho nhau nghe những ký ức không thể nào quên. Những câu chuyện ấy không chỉ là kỷ niệm, mà còn là bài học về lòng yêu nước, về sự hy sinh và tình đồng đội thiêng liêng. Tôi luôn tin rằng, thế hệ trẻ hôm nay ở Thái Hòa sẽ tiếp nối truyền thống ấy. Các cháu không phải trải qua bom đạn, nhưng phải biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm, biết yêu quê hương và góp sức xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. “Thời hoa lửa” đã qua, nhưng trong trái tim tôi và những người lính năm xưa, ngọn lửa ấy vẫn chưa bao giờ tắt. Nó vẫn cháy – âm ỉ mà bền bỉ – như chính tình yêu quê hương Thái Hòa, như ký ức không thể phai mờ của một thời tuổi trẻ đã hiến dâng cho Tổ quốc. Câu chuyện của cụ Nguyễn Xuân Quyết khiến chúng tôi không khỏi nể phục, ngưỡng mộ những người anh hùng thầm lặng đã hy sinh bản thân, tuổi trẻ để bảo vệ Tổ Quốc, chúng tôi lớp trẻ hôm nay nguyện sẽ cố gắng gìn giữ và phát huy tinh thần đó để không phụ công những anh hùng đã hy sinh, đã ngã xuống để đổi lấy độc lập, tự do cho đât nước.


