Thời hoa lửa gặp gỡ CCB Chu bá Hiểu
Một buổi chiều lặng gió, tôi tìm về thôn Thắng Lợi, xã Xuân Cẩm, tỉnh Bắc Ninh để gặp cựu chiến binh Chu Bá Hiểu, sinh năm 1947. Năm tháng đã phủ màu bạc lên mái tóc, nhưng trong ánh mắt của người lính năm xưa vẫn còn nguyên nét cương nghị, hiền hậu. Căn nhà giản dị, những tấm bằng khen treo ngay ngắn trên tường và chiếc ba lô cũ được cất giữ cẩn thận như những chứng nhân lặng lẽ của một thời tuổi trẻ đi qua khói lửa.
Ông Hiểu đón khách bằng nụ cười mộc mạc. Chén trà xanh nóng hổi vừa rót cũng là lúc những câu chuyện của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" như chậm rãi hiện về trong ký ức. Mỗi người lính đều có một hành trình riêng, nhưng tất cả đều chung một lý tưởng: lên đường khi Tổ quốc gọi tên.
Thế hệ của ông lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh. Tuổi đôi mươi – lứa tuổi đẹp nhất của đời người – đã không dành cho những ước mơ riêng mà gửi trọn nơi thao trường, những cánh rừng, những cung đường hành quân và những đêm trắng giữa bom đạn. Hành trang mang theo không chỉ là ba lô, khẩu súng, mà còn là niềm tin ngày đất nước thống nhất.
Nhắc về những năm tháng ấy, ông trầm ngâm rất lâu. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về đồng đội vẫn luôn vẹn nguyên. Có những người cùng nhập ngũ, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt, rồi mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những cái tên ấy không chỉ được khắc trên bia đá mà còn được khắc sâu trong trái tim của những người còn sống. "Chiến tranh khốc liệt lắm," ông khẽ nói. "Điều quý giá nhất là tình đồng đội. Chính tình cảm ấy đã giúp người lính vượt qua gian khổ, vượt qua nỗi sợ hãi để hoàn thành nhiệm vụ."
Trong câu chuyện của ông không có những lời kể hào nhoáng. Đó chỉ là những mảnh ký ức chân thật về những ngày hành quân dưới mưa rừng, những đêm đào công sự trong tiếng bom, những lần nhường nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô và động viên nhau bằng niềm tin vào ngày chiến thắng.
Chiến tranh kết thúc, người lính trở về quê hương với đôi bàn tay chai sạn và khát vọng dựng xây cuộc sống mới. Như bao cựu chiến binh khác, ông Chu Bá Hiểu tiếp tục cống hiến bằng sự cần cù, gương mẫu trong lao động và cuộc sống, trở thành chỗ dựa tinh thần cho con cháu. Với ông, hòa bình là điều thiêng liêng nhất, bởi nó được đánh đổi bằng biết bao máu xương của đồng đội.
Buổi trò chuyện khép lại khi nắng chiều dần tắt trên những cánh đồng quê. Tôi chia tay người cựu chiến binh với nhiều cảm xúc. Trên khuôn mặt đã in dấu thời gian vẫn ánh lên niềm tự hào của một người từng đi qua chiến tranh. Có lẽ, giá trị lớn nhất mà những người lính năm xưa để lại không chỉ là chiến thắng, mà còn là bài học về lòng yêu nước, tinh thần hy sinh và ý chí vượt qua mọi gian khó.



