Thời hoa lửa: Gặp gỡ cựu chiến binh Hoàn Văn Cương – Người lính mang ký ức chiến trường
Thời hoa lửa: Gặp gỡ cựu chiến binh Hoàn Văn Cương – Người lính mang ký ức chiến trường
Có những cuộc gặp gỡ không chỉ là cuộc trò chuyện giữa hai thế hệ, mà còn là hành trình trở về với những năm tháng hào hùng của dân tộc. Trong căn nhà giản dị ở thôn Cẩm Trung, xã Xuân Cẩm, tỉnh Bắc Ninh, chúng tôi có dịp gặp cựu chiến binh Hoàn Văn Cương, sinh năm 1950 – người đã dành trọn tuổi thanh xuân cho cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.
Ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên con đường làng yên bình. Trước hiên nhà, những chậu cây xanh được chăm sóc cẩn thận như chính nếp sống mộc mạc của người lính năm xưa. Đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu và cái bắt tay chắc khỏe, ông Cương mở đầu câu chuyện bằng những ký ức tưởng như đã phủ bụi thời gian, nhưng vẫn vẹn nguyên trong tâm trí.
Ông kể, tuổi mười tám đôi mươi là độ tuổi đẹp nhất của đời người. Thế nhưng, trong bối cảnh đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, khát vọng của lớp thanh niên khi ấy không chỉ là ước mơ học hành hay lập nghiệp, mà còn là mong muốn được khoác lên mình màu áo lính, góp sức bảo vệ quê hương.
"Tôi lúc đó cũng như bao thanh niên khác, chỉ nghĩ đơn giản rằng đất nước cần thì mình lên đường. Chẳng ai tính toán thiệt hơn, cũng không ai nghĩ đến ngày trở về sẽ ra sao."
Lời kể của ông chậm rãi nhưng đầy xúc động. Mỗi câu chuyện là một lát cắt của chiến tranh: những cuộc hành quân xuyên rừng, những đêm phục kích giữa mưa bom, những lần đối mặt với sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Có những đồng đội vừa trò chuyện hôm trước thì hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Nhắc đến đồng đội, ánh mắt người cựu chiến binh chùng xuống. Ông lặng người vài giây rồi nói:
"Chiến tranh qua lâu rồi, nhưng tôi chưa bao giờ quên những người đã cùng mình chiến đấu. Chính sự hy sinh của họ đã đổi lấy hòa bình hôm nay."
Không chỉ kể về những trận đánh ác liệt, ông còn chia sẻ về tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm được hun đúc trong gian khổ. Một nắm cơm sẻ nửa, một bi đông nước chuyền tay hay chiếc áo mưa chung giữa rừng sâu đều trở thành những kỷ niệm không thể nào quên.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, bắt đầu cuộc sống đời thường với biết bao khó khăn. Rời chiến trường không có nghĩa là hết gian nan. Người lính năm xưa lại tiếp tục đối mặt với thử thách của cuộc sống thời bình, cần mẫn lao động, xây dựng gia đình và nuôi dạy con cháu trưởng thành.
Đến nay, dù tuổi đã ngoài bảy mươi, ông Hoàn Văn Cương vẫn giữ được phong thái nhanh nhẹn, tinh thần lạc quan. Ông tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, thường xuyên gặp gỡ, trò chuyện với đoàn viên, thanh niên để kể về truyền thống cách mạng, giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của hòa bình.
Theo ông, điều đáng quý nhất không phải là những tấm huân chương hay danh hiệu, mà là đất nước hôm nay được bình yên, nhân dân được sống trong độc lập, tự do.
Buổi trò chuyện kết thúc khi nắng chiều dần buông xuống trên miền quê yên ả. Rời ngôi nhà của người cựu chiến binh, chúng tôi mang theo nhiều cảm xúc. Những câu chuyện về một thời hoa lửa không còn là những trang sử khô khan, mà hiện lên sinh động qua lời kể của người đã trực tiếp đi qua chiến tranh.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn là ngọn lửa âm ỉ trong trái tim những người lính. Và chính họ – những cựu chiến binh như ông Hoàn Văn Cương – là những nhân chứng sống, góp phần lưu giữ những giá trị lịch sử để các thế hệ hôm nay và mai sau thêm trân trọng cuộc sống hòa bình, độc lập mà cha ông đã đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương.



