Thời hoa lửa – Gặp người lính trở về Ngô Đức Chính
Có những cuộc gặp gỡ không cần những lời giới thiệu dài dòng nhưng vẫn để lại trong lòng người đối diện một sự trân trọng đặc biệt. Một buổi chiều yên bình, chúng tôi tìm về thôn Vọng Giang, xã Xuân Cẩm, tỉnh Bắc Ninh để gặp cựu chiến binh Ngô Đức Chính, sinh năm 1943 – người đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt của dân tộc.
Ngôi nhà nhỏ nép mình giữa miền quê thanh bình. Tiếng chim ríu rít trên những tán cây, tiếng gió lùa qua hàng cau khiến khung cảnh hôm nay bình yên đến lạ. Khó ai có thể hình dung, người đàn ông với mái tóc bạc trắng, nụ cười hiền hậu trước mặt chúng tôi đã từng trải qua một thời "hoa lửa", nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Ông Chính đón khách bằng ánh mắt chân thành và cái bắt tay chắc khỏe. Dáng người đã in dấu thời gian nhưng giọng nói vẫn rắn rỏi, mạch lạc. Mỗi lần nhắc đến những năm tháng quân ngũ, đôi mắt ông như sáng hơn, xen lẫn niềm tự hào và những khoảng lặng khó diễn tả thành lời.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Những cánh rừng, con đường, chiến hào năm ấy giờ chỉ còn trong ký ức của những người lính già. Với họ, ký ức không chỉ là những trận đánh hay những cuộc hành quân, mà còn là tình đồng đội, là sự hy sinh âm thầm của biết bao người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường để đất nước có được hòa bình hôm nay.
Trong câu chuyện của mình, ông Chính không nói nhiều về bản thân. Ông thường nhắc đến đồng đội trước, nhắc đến những người đã không thể trở về. Mỗi cái tên được ông nhắc đến đều chất chứa sự biết ơn và niềm thương nhớ. Có lẽ, đó là điều thiêng liêng nhất mà chiến tranh để lại trong trái tim những người lính.
Điều khiến chúng tôi xúc động không chỉ là những ký ức về một thời bom đạn, mà còn là cách người cựu chiến binh ấy nhìn về hiện tại. Ông cho rằng hòa bình là điều quý giá nhất, là thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh. Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay càng cần biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm với gia đình, quê hương và Tổ quốc.
Rời ngôi nhà của cựu chiến binh Ngô Đức Chính khi ánh chiều dần buông xuống, trong lòng chúng tôi vẫn còn nguyên cảm xúc về cuộc gặp gỡ. Chiến tranh đã khép lại, nhưng những câu chuyện của những người lính năm xưa vẫn là những trang sử sống, nhắc nhở mỗi người về giá trị của hòa bình, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng.
"Thời hoa lửa" đã trở thành ký ức. Nhưng chính những con người như ông Ngô Đức Chính đã góp phần viết nên ký ức ấy bằng tuổi trẻ, bằng lòng quả cảm và niềm tin son sắt vào ngày đất nước thống nhất. Họ trở về đời thường với cuộc sống giản dị, nhưng trong lòng mỗi người dân Việt Nam, họ mãi là những nhân chứng sống của một thời lịch sử không thể nào quên.



