Bài viết

Thời hoa lửa - gợi nhớ về chiến tranh, tuổi trẻ, tình yêu và sự hy sinh

Bắc Ninh07/04/2026Nguyễn Thanh Hằng (Liên Bão)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa - gợi nhớ về chiến tranh, tuổi trẻ, tình yêu và sự hy sinh

(T/g: Nguyễn Thanh Hằng– THPT Tiên Du Số 1)

Gió Lào thổi qua cánh rừng khộp khô khốc, mang theo hơi nóng hầm hập của mùa hè năm ấy. Trên con đường mòn ngoằn ngoèo giữa đại ngàn, đoàn thanh niên xung phong vẫn lặng lẽ bước đi. Họ trẻ — rất trẻ — những khuôn mặt còn vương nét học trò, nhưng ánh mắt thì đã nhuốm màu khói lửa.

Lan là một trong số đó.

Cô gái Hà Nội, mới rời giảng đường chưa đầy một năm. Ngày khoác ba lô lên đường, mẹ cô chỉ kịp dúi vào tay con một chiếc khăn tay thêu dang dở. “Khi nào hòa bình, con thêu nốt nhé,” mẹ nói. Lan cười, giấu đi nỗi nghẹn nơi cổ họng.

Cô không ngờ rằng lời hẹn ấy lại xa xôi đến vậy.

Những ngày ở tuyến lửa, thời gian không được tính bằng tháng hay năm, mà bằng những lần bom rơi.

Ban ngày, họ san đường, vá cầu. Ban đêm, họ lại tiếp tục dưới ánh đèn pin yếu ớt, vì ban ngày máy bay địch quần thảo liên miên. Đất đá văng tung tóe, tiếng nổ rung chuyển cả núi rừng, nhưng khi khói tan, con đường lại hiện ra — như chưa từng bị xé nát.

Lan quen Minh trong một đêm như thế.

Minh là lính công binh, phụ trách rà phá bom nổ chậm. Anh cao, gầy, nước da sạm nắng. Lần đầu gặp, anh cười rất nhẹ, đưa cho Lan một bi đông nước.

“Uống đi, còn dài đấy.”

Lan nhận lấy, không nói gì. Nhưng từ đó, mỗi lần gặp nhau giữa những khoảng nghỉ hiếm hoi, họ lại ngồi cạnh nhau — không cần nhiều lời.

Tình yêu thời chiến không giống những câu chuyện lãng mạn trong sách.

Nó đến nhanh, giản dị, và luôn đứng cạnh nỗi chia ly.

Một lần, sau trận bom dữ dội, Lan bị thương ở chân. Khi tỉnh dậy, cô thấy Minh đang ngồi bên cạnh, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.

“Cậu mà có mệnh hệ gì…” Minh nói dở, rồi im bặt.

Lan cười yếu ớt:
“Thì cậu phải thêu nốt khăn cho tôi.”

Minh nhìn chiếc khăn tay cô luôn giữ bên mình, gật đầu:
“Ừ. Nhưng tốt nhất là cậu tự làm.”

Từ hôm đó, họ không còn gọi nhau là “đồng chí” nữa.

Mùa mưa đến, rừng sâu càng trở nên khắc nghiệt. Đường trơn, bom rơi nhiều hơn, và những chuyến xe ra tiền tuyến ngày càng gấp gáp.

Một đêm, đơn vị nhận lệnh phải thông đường ngay lập tức. Một quả bom nổ chậm nằm giữa con dốc — nếu không xử lý kịp, đoàn xe sáng hôm sau sẽ không thể đi qua.

Minh nhận nhiệm vụ.

Lan biết. Nhưng cô không thể ngăn anh.

Trước khi đi, Minh đưa lại chiếc khăn tay:
“Nếu tôi không về… cậu giữ lấy.”

Lan siết chặt tay anh:
“Cậu sẽ về. Nhất định.”

Minh cười — nụ cười giống hệt lần đầu họ gặp nhau.

Đêm đó dài vô tận.

Lan ngồi bên vệ đường, mắt không rời khỏi khoảng rừng nơi Minh đã đi vào. Mỗi tiếng động nhỏ cũng khiến tim cô thắt lại.

Rồi… một tiếng nổ vang lên.

Không phải bom địch. Là tiếng nổ của quả bom nổ chậm.

Con đường được cứu.

Nhưng Minh… không trở về.

Sau ngày hôm đó, Lan không khóc.

Cô chỉ lặng lẽ làm việc, như thể nếu dừng lại, mọi thứ sẽ sụp đổ. Chiếc khăn tay vẫn nằm trong túi áo cô — chưa được thêu thêm một mũi nào.

Chiến tranh tiếp diễn. Nhiều người đến, nhiều người đi. Những khuôn mặt quen thuộc dần biến mất, thay bằng những người mới — trẻ như họ ngày trước.

Rồi một ngày, hòa bình đến.

Không tiếng bom. Không còn những đêm trắng giữa rừng.

Lan trở về Hà Nội.

Thành phố đổi khác, nhưng cũng vẫn như xưa. Hồ nước vẫn lặng, hàng cây vẫn xanh. Chỉ có những người trở về là không còn nguyên vẹn.

Lan ngồi bên cửa sổ, lấy chiếc khăn tay ra. Những mũi thêu dang dở như dừng lại ở một thời gian khác.

Cô cầm kim lên.

Từng mũi, từng mũi…

Không phải để hoàn thành một chiếc khăn.

Mà để nối lại một phần ký ức.

Nhiều năm sau, người ta vẫn kể về những con đường được mở giữa bom đạn, về những người trẻ đã sống và yêu trong thời hoa lửa.

Còn Lan, mỗi khi ai hỏi về quá khứ, cô chỉ mỉm cười.

Vì có những câu chuyện…

không cần kể thành lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn