THỜI HOA LỬA – HAI MƯƠI NĂM NGƯỜI LÍNH NGUYỄN CẢNH THỌ
Năm 1989, khi đất nước đã bước sang một chặng đường mới nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn nhiều gian nan, đồng chí Nguyễn Cảnh Thọ tiếp tục khoác trên mình màu xanh áo lính, nhận nhiệm vụ công tác tại Trung đoàn 812, đóng quân trên địa bàn tỉnh Bình Thuận. Từ những năm tháng tuổi trẻ từng trải qua chiến trường biên giới phía Bắc, người lính Nguyễn Cảnh Thọ bước vào một chặng đường mới của cuộc đời quân ngũ. Phía trước vẫn là những nhiệm vụ nối tiếp, những ngày xa quê, xa gia đình, nhưng trong trái tim người lính ấy luôn có một điều không bao giờ thay đổi: tình yêu quê hương, đất nước và lời thề phục vụ Tổ quốc, phục vụ Nhân dân.

Năm 1989, khi đất nước đã bước sang một chặng đường mới nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn nhiều gian nan, đồng chí Nguyễn Cảnh Thọ tiếp tục khoác trên mình màu xanh áo lính, nhận nhiệm vụ công tác tại Trung đoàn 812, đóng quân trên địa bàn tỉnh Bình Thuận. Từ những năm tháng tuổi trẻ từng trải qua chiến trường biên giới phía Bắc, người lính Nguyễn Cảnh Thọ bước vào một chặng đường mới của cuộc đời quân ngũ. Phía trước vẫn là những nhiệm vụ nối tiếp, những ngày xa quê, xa gia đình, nhưng trong trái tim người lính ấy luôn có một điều không bao giờ thay đổi: tình yêu quê hương, đất nước và lời thề phục vụ Tổ quốc, phục vụ Nhân dân.
Bình Thuận những năm ấy khác xa quê nhà. Khoảng cách địa lý khiến nỗi nhớ trở thành người bạn thường trực trong cuộc sống của người lính. Nhớ quê, nhớ cha mẹ, nhớ những con đường làng, nhớ mái nhà thân thuộc; và hơn hết là nhớ người vợ cùng những đứa con nhỏ đang ngày ngày mong ngóng. Mỗi lần nhận được thư nhà, dù chỉ vài dòng ngắn ngủi kể chuyện con cái học hành, mùa màng hay sức khỏe của người thân, đồng chí Thọ đều nâng niu, đọc đi đọc lại. Những lá thư từ quê gửi vào Bình Thuận trở thành món quà tinh thần quý giá giúp người lính vơi đi phần nào nỗi nhớ. Có những đêm sau giờ công tác, khi doanh trại đã yên tĩnh, đồng chí Thọ ngồi một mình dưới ánh đèn, nhớ đến gia đình. Anh hiểu rằng các con đang lớn lên từng ngày mà mình không thể có mặt bên cạnh trong mọi khoảnh khắc. Những ngày con đau ốm, những lần con bắt đầu đi học, những dịp lễ Tết sum họp gia đình… đều có một khoảng trống của người cha đang làm nhiệm vụ nơi xa. Nhưng chính lúc ấy, anh lại tự nhủ rằng mình đang thực hiện một trách nhiệm mà người lính đã lựa chọn. Có những nỗi nhớ phải gác lại, có những niềm riêng phải đặt sau nhiệm vụ chung.
Tại Trung đoàn 812, đồng chí Nguyễn Cảnh Thọ luôn giữ cho mình tác phong của người quân nhân: kỷ luật, trách nhiệm, tận tụy và hết lòng với công việc. Những năm tháng công tác ở đơn vị không phải lúc nào cũng là những ngày bình yên. Người lính phải thường xuyên huấn luyện, trực sẵn sàng chiến đấu, thực hiện nhiệm vụ theo yêu cầu của đơn vị và địa phương, đồng thời tham gia nhiều hoạt động giúp đỡ nhân dân. Có những ngày nắng Bình Thuận gay gắt, thao trường nóng bỏng dưới ánh mặt trời; có những ngày mưa gió, điều kiện sinh hoạt còn nhiều khó khăn. Nhưng với đồng chí Thọ, khó khăn chưa bao giờ là lý do để lùi bước. Anh cùng đồng đội động viên nhau hoàn thành từng nhiệm vụ, giữ vững tinh thần đoàn kết và phẩm chất người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Trong những năm tháng ấy, điều đồng chí Thọ cảm nhận sâu sắc nhất chính là tình quân dân. Đóng quân trên địa bàn Bình Thuận, người lính không chỉ làm nhiệm vụ trong doanh trại mà còn có những lúc cùng chính quyền và nhân dân địa phương tham gia công việc giúp dân. Khi người dân gặp khó khăn, hình ảnh người lính xuất hiện với sự chân thành và trách nhiệm. Khi địa phương cần lực lượng, người lính sẵn sàng có mặt. Những việc làm đôi khi rất bình dị nhưng lại khiến người dân thêm tin yêu bộ đội. Chính trong những lần tiếp xúc với nhân dân, đồng chí Thọ càng hiểu rằng nhiệm vụ của người lính không chỉ là cầm súng bảo vệ Tổ quốc mà còn là sống gần dân, giúp dân, vì nhân dân phục vụ.
Hai mươi năm, từ năm 1989 đến tháng 3 năm 2009, là một quãng thời gian rất dài trong cuộc đời một con người. Hai mươi năm ấy, đồng chí Nguyễn Cảnh Thọ đã dành phần lớn tuổi thanh xuân và những năm tháng đẹp nhất của đời quân ngũ cho đơn vị, cho Tổ quốc. Trong khi bạn bè cùng trang lứa có thể trở về quê lập nghiệp, được ở gần gia đình, thì anh vẫn ngày ngày trong màu áo lính. Các con trưởng thành trong sự thiếu vắng những bữa cơm có cha. Người vợ nơi quê nhà vừa làm mẹ, vừa làm cha, vừa là hậu phương vững chắc để chồng yên tâm công tác. Đằng sau mỗi người lính hoàn thành tốt nhiệm vụ luôn có bóng dáng của gia đình âm thầm hy sinh. Và với Nguyễn Cảnh Thọ, tình yêu dành cho vợ con chưa bao giờ vơi đi; trái lại, chính gia đình là nguồn động viên để anh tiếp tục vượt qua những tháng ngày xa cách.
Có những lần được nghỉ phép về thăm nhà, thời gian bên vợ con trôi qua nhanh đến mức chưa kịp cảm nhận niềm vui đoàn tụ thì đã đến ngày trở lại đơn vị. Những phút chia tay thường không nhiều lời. Người vợ tiễn chồng, những đứa con đứng bên cạnh, còn người lính lại khoác ba lô lên vai. Có thể trong lòng ai cũng muốn giữ người thân ở lại thêm một chút, nhưng rồi tiếng gọi của nhiệm vụ lại đưa anh trở về đơn vị. Anh hiểu rằng phía sau mình không chỉ có gia đình đang chờ mà còn có đồng đội, có nhiệm vụ, có trách nhiệm của một người quân nhân. Và mỗi lần quay bước, anh lại mang theo trong lòng hình ảnh gia đình để làm điểm tựa tinh thần cho những ngày xa cách.
Tháng 3 năm 2009, chặng đường công tác tại Trung đoàn 812 của đồng chí Nguyễn Cảnh Thọ khép lại. Hai mươi năm đã trôi qua. Người lính trẻ năm nào nay đã trưởng thành qua bao thử thách. Hai mươi năm không chỉ được tính bằng thời gian, mà còn được đo bằng những ngày xa nhà, những lần hành quân, những giờ huấn luyện, những đêm trực, những nhiệm vụ âm thầm và những tình cảm đồng chí, đồng đội không thể nào quên. Đó cũng là hai mươi năm của sự lựa chọn: chọn nhiệm vụ thay cho sự tiện nghi, chọn trách nhiệm thay cho những mong muốn riêng, chọn phục vụ Tổ quốc và Nhân dân bằng những việc làm cụ thể mỗi ngày.
Sau khi rời đơn vị, những năm tháng quân ngũ vẫn luôn là một phần ký ức đẹp trong cuộc đời đồng chí Nguyễn Cảnh Thọ. Mỗi khi nhớ về Bình Thuận, nhớ về Trung đoàn 812, có lẽ điều đọng lại sâu sắc nhất không chỉ là những khó khăn đã trải qua mà còn là hình ảnh những người đồng đội từng cùng nhau chia sẻ gian khổ, những người dân từng giúp đỡ bộ đội và những năm tháng tuổi trẻ đã được sống, cống hiến và trưởng thành trong môi trường quân đội.
Từ biên giới đến Bình Thuận, từ những năm tháng tuổi trẻ đến ngày hoàn thành nhiệm vụ, Nguyễn Cảnh Thọ vẫn giữ trọn một niềm tin giản dị mà cao đẹp: Tổ quốc luôn ở trong tim, Nhân dân luôn là nơi để người lính hướng về. Nỗi nhớ gia đình chưa bao giờ mất đi, nhưng tình yêu dành cho vợ con lại trở thành động lực để anh hoàn thành nhiệm vụ. Và chính những năm tháng xa nhà ấy đã làm nên một người lính biết hy sinh, biết chịu đựng, biết sống có trách nhiệm và luôn tự hào về con đường mình đã lựa chọn.
Để rồi hôm nay, khi nhìn lại chặng đường từ 1989 đến tháng 3 năm 2009, điều đáng quý nhất mà đồng chí Nguyễn Cảnh Thọ có thể tự hào không phải là mình đã trải qua bao nhiêu năm trong quân ngũ, mà là hai mươi năm ấy đã không sống hoài, sống phí. Tuổi trẻ của người lính đã được gửi lại nơi đơn vị, nơi đồng đội và trong những nhiệm vụ phục vụ Tổ quốc, phục vụ Nhân dân. Đó chính là một phần đẹp đẽ của “Thời hoa lửa” – một thời mà những người lính đã biết đặt tình yêu đất nước bên cạnh tình yêu gia đình, biến nỗi nhớ thành động lực và biến trách nhiệm thành lẽ sống của mình.



