Người có công giúp đỡ cách mạng

Thời hoa lửa – Hành trình của ông Trương Minh Ngán

Thái Nguyên07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nà Phặc những năm 1960–1970, giữa núi rừng trùng điệp và sương mù giăng phủ, là nơi tuổi thơ của ông Trương Minh Ngán sinh năm 1950. Tuổi thơ ông gắn liền với những ngày theo cha mẹ lên nương, phát rẫy, kiếm từng hạt cơm. Dù cuộc sống thiếu thốn, nhưng ông sớm trưởng thành, học được sự kiên cường và tinh thần chịu đựng. Những ngày mùa đông lạnh buốt, đôi tay ông chai sần vì lao động, nhưng trong ánh mắt vẫn luôn sáng lên quyết tâm: lớn lên sẽ làm điều gì đó cho quê hương.

Khi đất nước còn chìm trong chiến tranh, chàng trai Trương Minh Ngán đã không ngần ngại xung phong nhập ngũ. Ngày ra đi, ông chỉ khoác chiếc ba lô nhỏ, bước trên con đường đất quen thuộc của Nà Phặc, mang theo niềm tin giản dị: bảo vệ quê hương. Người dân trong xã nhìn ông ra đi với ánh mắt vừa thương vừa kính, còn cha mẹ thì âm thầm cầu nguyện cho con được bình an.

Những ngày đầu trong quân đội, ông phải thích nghi với kỷ luật nghiêm ngặt, với huấn luyện khắc nghiệt và với những đồng đội xa lạ. Mỗi ngày là thử thách: chạy bộ, tập bắn, học chiến thuật, và đối mặt với nỗi sợ hãi trong những trận đánh. Nhưng chính trong gian khó, ông Ngán tìm thấy sức mạnh: tình đồng đội. Họ chia nhau từng miếng cơm, từng giọt nước, kể về gia đình, về quê hương để giữ vững niềm tin.

Rồi một trận chiến ác liệt đã thay đổi cuộc đời ông. Tiếng nổ vang lên giữa khói lửa, đất đá bay tứ tung, và ông ngã xuống với vết thương nặng. Khi tỉnh lại, ông thấy mình nằm trong trạm quân y, cơ thể đau đớn, nhưng may mắn còn sống. Vết thương ấy khiến ông trở thành thương binh, nhưng tinh thần và lòng kiên cường không hề khuất phục.

Sau thời gian điều trị, ông trở về Nà Phặc. Ngày trở lại, con đường làng vẫn vậy, núi rừng vẫn vậy, nhưng bản thân ông đã khác. Mỗi bước đi đều chậm rãi, mang theo ký ức về những đồng đội đã hy sinh và những ngày tháng gian khổ trên chiến trường. Người dân nhìn ông với ánh mắt vừa cảm phục vừa thương cảm.

Cuộc sống sau chiến tranh không dễ dàng. Với cơ thể không còn lành lặn, lao động trở nên vất vả, nhưng ông Ngán không bao giờ bỏ cuộc. Ông bắt đầu lại từ những việc nhỏ: chăm sóc mảnh vườn, trồng rau, nuôi vài con gà. Dù năng suất không cao, nhưng bằng sự kiên trì, ông vẫn đảm bảo cuộc sống gia đình.

Những ngày trái gió trở trời, vết thương hành hạ khiến ông gần như không ngủ được. Nhưng sáng hôm sau, ông vẫn dậy sớm, làm việc và trò chuyện với mọi người xung quanh. Ông không muốn là gánh nặng cho gia đình hay làng xóm. Người dân Nà Phặc dần quý mến ông, không chỉ vì ông là thương binh, mà vì cách ông sống: chân thành, kiên cường, luôn sẵn sàng giúp đỡ.

Những buổi chiều, ông thường ngồi trước hiên nhà, lũ trẻ tụ tập quanh nghe ông kể chuyện về “thời hoa lửa”. Giọng ông chậm rãi, trầm ấm, kể về những đồng đội, về những hy sinh, và về giá trị của hòa bình. Ông nhắc nhở thế hệ sau: hòa bình hôm nay là kết quả của bao năm tháng hy sinh, phải biết trân trọng và giữ gìn.

Mái tóc ông dần bạc trắng, sức khỏe giảm sút, nhưng tinh thần vẫn sáng ngời. Ông Trương Minh Ngán đã trở thành tấm gương về nghị lực và lòng yêu quê hương, là minh chứng rằng dù trải qua gian khổ, con người vẫn có thể sống kiên cường, có trách nhiệm và truyền lại giá trị cho thế hệ sau. Trong ánh chiều buông xuống, hình ảnh ông ngồi lặng trước hiên nhà, nhìn về núi rừng, như một ngọn lửa âm thầm cháy, soi sáng cho những ai biết trân trọng quá khứ và giữ gìn bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn