Cựu Thanh niên xung phong

Thời Hoa Lửa: Hạt Giống Giữa Vách Đá

Trong thời hoa lửa, khi đất đai vùng núi ngày càng cằn cỗi vì khai thác quá mức, Ngô Đức Minh tìm cách khôi phục đất bằng những hạt giống cây rừng nhỏ bé, khởi đầu cho một cuộc hồi sinh xanh giữa vách đá khô cằn.

Đồng Nai13/06/2026Nguyễn Thị Thanh Vân (Đoàn xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Làng Hạ Vân nằm cheo leo bên sườn núi đá. Nhiều năm trước, nơi đây từng là một vùng đất xanh tốt. Nhưng theo thời gian, rừng bị chặt dần, đất đai trở nên khô cứng, nứt nẻ như vết sẹo dài trên núi.

Mùa hè năm ấy, phượng đỏ vẫn nở rực dưới chân núi. Người ta gọi đó là thời hoa lửa — khi thiên nhiên vừa đẹp rực rỡ, vừa mang trong mình những thử thách khắc nghiệt.

Ngô Đức Minh thường ngồi trên mỏm đá nhìn xuống những triền đồi trọc. Cậu luôn trăn trở:

— Nếu đất cứ tiếp tục thế này, rồi sẽ không còn gì để giữ lại.

Một ngày, Minh theo người già trong làng lên rừng sâu. Ông cụ đưa cho cậu một túi nhỏ đựng hạt giống cây bản địa.

— Đây là những hạt còn sót lại của rừng cũ. Nếu biết cách gieo, đất sẽ sống lại.

Từ hôm đó, Minh bắt đầu hành trình gieo hạt.

Mỗi ngày sau giờ học, cậu leo lên những vách đá, tìm những khe đất nhỏ rồi cẩn thận đặt từng hạt giống vào đó. Có nơi cậu phải dùng tay đào từng lớp đất khô cứng. Có nơi chỉ có thể nhét hạt vào khe đá ẩm ướt.

Nhiều người trong làng thấy vậy lắc đầu:

— Đất đá thế kia, cây nào sống nổi?

Nhưng Minh không trả lời. Cậu chỉ tiếp tục công việc của mình.

Mưa đến.

Những cơn mưa đầu mùa làm đất mềm hơn. Một vài hạt giống bắt đầu nảy mầm, những chồi xanh nhỏ bé xuất hiện giữa các kẽ đá.

Minh vui mừng đến lặng người.

Cậu càng kiên trì gieo thêm hạt ở những khu vực khác.

Thời gian trôi qua, những mầm cây nhỏ dần lớn lên. Rễ cây bám chặt vào đá, giữ đất không còn bị xói mòn. Chim chóc bắt đầu quay lại. Tiếng gió thổi qua sườn núi không còn trống vắng như trước.

Một năm sau, cả một vùng sườn núi bắt đầu phủ màu xanh non.

Người dân ngỡ ngàng khi nhìn thấy sự thay đổi ấy.

Người từng nghi ngờ Minh giờ chỉ biết im lặng.

Trong một buổi chiều mùa hè, trưởng làng đứng trước triền núi xanh và nói:

— Chúng ta đã từng nghĩ đất chết rồi. Nhưng thực ra, chỉ là nó đang chờ được đánh thức.

Minh đứng bên cạnh, nhìn những mầm cây đung đưa trong gió. Ánh nắng đỏ rực của hoàng hôn phủ lên sườn núi, hòa cùng màu xanh mới mọc tạo thành một khung cảnh như ngọn lửa sống giữa thiên nhiên.

Cậu khẽ nói:

— Chỉ cần còn một hạt giống, thì hy vọng vẫn còn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn