Thời Hoa Lửa - Hồi của ông Vũ Ngọc
Mỗi khi nhắc đến mùa xuân năm 1979, ông Vũ Ngọc Quân lại lặng đi rất lâu. Với ông, đó không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là quãng thời gian tuổi trẻ đã sống giữa khói lửa nơi biên giới phía Bắc của Tổ quốc.
Ngày ấy, ông Quân là một thanh niên vừa tròn đôi mươi. Ông đang công tác tại vùng biên thì chiến tranh bất ngờ nổ ra. Những ngày đầu năm vốn yên bình bỗng bị xé toạc bởi tiếng pháo và khói súng.
Sáng sớm hôm ấy, cả thị trấn còn chìm trong màn sương lạnh thì những tiếng nổ lớn vang lên từ phía biên giới. Mặt đất rung chuyển. Từng cột khói bốc cao phía xa. Tiếng loa gọi người dân sơ tán vang dồn dập khắp nơi.
Người dân hoảng hốt thu dọn đồ đạc, dìu nhau chạy về phía sau. Trẻ nhỏ khóc òa trong vòng tay mẹ. Nhiều người già vừa đi vừa ngoái nhìn lại mái nhà của mình đang chìm trong khói lửa.
Ông Vũ Ngọc Quân cùng lực lượng địa phương nhanh chóng tham gia hỗ trợ bộ đội. Công việc khi ấy vô cùng nguy hiểm: chuyển lương thực, tải đạn, sơ tán dân và đưa thương binh về tuyến sau.
Ông nhớ mãi những con đường núi đầy bùn đất sau mưa. Ban ngày pháo kích liên tục nên nhiều đoàn phải di chuyển vào ban đêm. Có hôm mọi người đi trong bóng tối đặc quánh, chỉ nghe tiếng bước chân và tiếng thở gấp giữa rừng sâu.
Một lần, khi đang cùng đồng đội đưa thương binh ra khỏi khu vực giao tranh, pháo bất ngờ dội xuống gần đó. Tiếng nổ chát chúa khiến đất đá tung lên như mưa. Một người trong đoàn bị sức ép ngã xuống vực cạn. Không kịp suy nghĩ, ông Quân lao xuống kéo đồng đội lên rồi tiếp tục dìu thương binh rút khỏi khu vực nguy hiểm.
Sau trận chiến hôm ấy, quần áo mọi người lấm đầy bùn đất và khói súng. Ai cũng mệt lả, nhưng không một ai bỏ vị trí.
Những ngày chiến tranh kéo dài là chuỗi ký ức của đói rét, thiếu thốn và hiểm nguy. Có khi cả ngày chỉ ăn nắm cơm nguội với muối vừng. Đêm xuống, mọi người nằm nép bên vách núi nghe tiếng súng vọng từ xa mà không ai biết sáng mai sẽ ra sao.
Điều khiến ông Quân xúc động nhất không chỉ là tinh thần chiến đấu của bộ đội, mà còn là tình đoàn kết của người dân vùng biên. Bà con sẵn sàng nhường từng bát gạo, từng tấm chăn cho chiến sĩ. Nhiều thanh niên tình nguyện dẫn đường, cứu người giữa bom đạn mà không quản hiểm nguy.
Chiến tranh kết thúc, ông trở lại nơi từng diễn ra giao tranh. Nhiều ngôi nhà chỉ còn nền đất cháy đen. Cây cối xác xơ, ruộng nương bỏ hoang. Nhưng giữa đổ nát ấy, người dân vẫn bắt đầu dựng lại cuộc sống mới bằng đôi bàn tay và ý chí của mình.
Nhiều năm trôi qua, mái tóc ông Vũ Ngọc Quân đã bạc trắng. Mỗi lần kể lại chuyện cũ cho con cháu nghe, giọng ông vẫn đầy xúc động. Ông luôn nhắc:
“Hòa bình hôm nay đổi bằng rất nhiều mất mát. Các thế hệ sau phải biết quý trọng cuộc sống bình yên và yêu đất nước mình hơn.”
Câu chuyện của ông Vũ Ngọc Quân là một lát cắt chân thực về những năm tháng “thời hoa lửa” nơi biên giới năm 1979 – nơi những con người bình dị đã cùng nhau vượt qua bom đạn để bảo vệ quê hương và giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.


