Bài viết

Thời Hoa Lửa - hồi ký khốc liệt của cựu thanh niên xung phòng của Bà Nguyễn Thị Đét

Lào Cai19/05/2026Vù A Hồ (ĐTN xã Trịnh Tường)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi chiều ngồi bên hiên nhà nhìn đàn cháu nô đùa, bà Nguyễn Thị Đét lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng rất đỗi tự hào – quãng đời của một nữ thanh niên xung phong trong những năm tháng chiến tranh.

Ngày ấy, bà Đét mới mười tám đôi mươi, là cô gái quê chân chất, quanh năm quen với ruộng đồng và những buổi chợ quê nghèo. Tuổi trẻ của bà đáng lẽ sẽ trôi qua bình dị như bao cô gái khác, nhưng tiếng gọi của Tổ quốc đã khiến bà tình nguyện lên đường.

Hôm rời quê, mẹ bà lặng lẽ gói cho con gái nắm cơm và ít muối vừng. Cha bà chỉ dặn một câu ngắn gọn:

“Đi giúp nước thì phải sống cho xứng đáng.”

Câu nói ấy theo bà suốt những năm tháng thanh xuân.

Đơn vị thanh niên xung phong của bà làm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển lương thực và bảo đảm tuyến giao thông cho bộ đội. Công việc vô cùng vất vả. Ban ngày máy bay quần thảo, bom đạn dội xuống liên tục; ban đêm mọi người lại tranh thủ san đường, lấp hố bom để xe vận tải tiếp tục hành quân.

Có những hôm vừa san đất xong thì bom lại nổ phía trước. Đất đá tung kín trời. Mọi người phải lao xuống hầm trú ẩn rồi lại chạy lên làm tiếp khi tiếng máy bay vừa khuất.

Bà Đét nhớ nhất những đêm mưa rừng lạnh buốt. Cả đội đội đèn pin nhỏ trên đầu, lặng lẽ xúc từng xẻng đất giữa bùn lầy. Quần áo ướt sũng, tay phồng rộp, nhưng không ai bỏ việc. Ai cũng hiểu rằng nếu con đường bị tắc, lương thực và thuốc men sẽ không đến được tiền tuyến.

Trong đơn vị, tình đồng đội vô cùng sâu nặng. Các chị em chia nhau từng ngụm nước, từng củ sắn luộc. Có người bị sốt rét vẫn cố gượng làm việc. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, họ lại ngồi bên bếp lửa, hát cho nhau nghe để quên đi mệt nhọc và nỗi nhớ nhà.

Một lần, trong lúc làm nhiệm vụ, đơn vị bà bất ngờ gặp bom rơi gần tuyến đường. Một người đồng đội bị thương nặng. Không chút do dự, bà Đét cùng vài người khác lao tới đưa bạn vào nơi an toàn mặc cho đất đá còn rơi xung quanh.

Sau trận bom ấy, nhiều người bật khóc vì sợ hãi và thương đồng đội. Nhưng sáng hôm sau, cả đội lại tiếp tục công việc như chưa từng lùi bước.

Những năm tháng chiến tranh qua đi, bà Nguyễn Thị Đét trở về quê hương với mái tóc sớm điểm bạc và đôi bàn tay chai sần. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, nhưng bà chưa bao giờ hối tiếc về tuổi trẻ của mình.

Bà thường kể với con cháu rằng:

“Ngày ấy gian khổ thật, nhưng ai cũng sống có lý tưởng. Chỉ mong đất nước được hòa bình.”

Giờ đây, bà là một cựu thanh niên xung phong đã đi qua gần hết cuộc đời. Nhưng trong ánh mắt bà vẫn còn nguyên niềm tự hào của một thời tuổi trẻ cống hiến giữa “hoa lửa”.

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Đét không chỉ là hồi ký của riêng một con người, mà còn là hình ảnh của biết bao nữ thanh niên xung phong Việt Nam – những người đã âm thầm góp sức, hy sinh tuổi xuân để đổi lấy hòa bình cho quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thời Hoa Lửa - hồi ký khốc liệt của cựu thanh niên xung phòng của Bà Nguyễn Thị Đét | Câu chuyện thời hoa lửa