Thời Hoa Lửa — Khúc Ca Vọng Từ Ấp Giồng Giữa
Thời Hoa Lửa — Khúc Ca Vọng Từ Ấp Giồng Giữa
Thời Hoa Lửa — Khúc Ca Vọng Từ Ấp Giồng Giữa
Vào ngày đầu tiên của năm 1941, giữa vùng sông nước miền Tây chở nặng phù sa, cô bé Võ Thị Mười cất tiếng khóc chào đời tại ấp Giồng Giữa. Lớn lên giữa ngút ngàn bờ bãi, cô thiếu nữ mang vẻ đẹp đằm thắm, mộc mạc nhưng ẩn chứa tinh thần kiên cường của người con gái đất Nam Bộ. Tuổi thanh xuân của cô chớm nở cũng là lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, biến ấp Giồng Giữa nhỏ bé thành vùng đất oằn mình dưới bom cày pháo dập.
Chính trong những ngày tháng lửa đạn ấy, tình yêu đã đến như một đóa hoa kiên cường nở giữa lòng đất mẹ. Anh — người chiến sĩ giải phóng quân mang trong mình lý tưởng cứu quốc — đã bước vào cuộc đời cô. Đám cưới của họ diễn ra giản dị, vội vàng dưới mái nhà lá nơi quê nghèo, sính lễ chỉ là lời thề son sắt giữa hai loạt pháo bầy của giặc. Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, hơi ấm bàn tay chồng chưa kịp quen thuộc thì tiếng loa tòng quân lại giục giã vang lên. Tiễn anh ra đầu ấp Giồng Giữa, cô gạt nước mắt, níu chặt tay anh hẹn ước: "Anh đi giữ nước, việc nhà việc đồng em lo, em sẽ đợi anh về".
Những năm tháng sau đó, ấp Giồng Giữa biến thành chảo lửa khói bom. Cô Mười vừa kiên cường bám đất sản xuất, vừa làm giao liên nuôi giấu cán bộ dưới hầm bí mật. Biết bao lần giặc càn quét vào ấp, bao lần họng súng đen ngòm chĩa vào đầu tra hỏi, cô vẫn cắn răng chịu đựng để bảo vệ đồng đội của chồng. Rồi cái ngày định mệnh thắt lòng cũng đến, tấm giấy báo tử gửi về mang tên anh. Anh đã ngã xuống trong một trận chiến khốc liệt, máu của anh đã hòa vào lòng đất mẹ để giữ lấy màu xanh cho quê hương. Đất trời như sụp đổ dưới chân người cô phụ, nỗi đau quá lớn khiến người vợ trẻ nghẹn thắt tâm can.
Chiến tranh lùi xa, hòa bình lập lại trên quê hương. Cô thanh niên Võ Thị Mười ngày nào giờ đã bước qua tuổi tám mươi lăm của cuộc đời, mái tóc đã nhuốm màu sương gió. Danh hiệu "Vợ Liệt sĩ" trang trọng của Tổ quốc là minh chứng cho một đời hy sinh thầm lặng, một đời ôm giữ vẹn nguyên bóng hình người chồng thuở mười chín, đôi mươi. Ngồi bên hiên nhà ấm áp tại ấp Giồng Giữa hôm nay, nhìn thế hệ trẻ lớn lên trong thanh bình, bà khẽ mỉm cười. Bà biết rằng, hoa lửa của một thời đạn bom không hề tắt, nó vẫn cháy mãi, lung linh và sâu sắc trong dòng máu của những thế hệ tiếp nối mai sau.


