Khác

THỜI HOA LỬA: KHÚC TRÁNG CA DƯỚI CHÂN LÔ CỐT CÂY TRƯỜNG

Ninh Bình15/08/2026xã Ninh Giang (Xã Ninh Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 18 tháng 10 năm 1963, bầu trời vùng Bến Cát, Bình Dương không có sao. Cái bóng tối đặc quánh của rừng cao su bạt ngàn bao phủ lên những bước chân lặng lẽ của các chiến sĩ Tiểu đoàn Phú Lợi. Trong đoàn quân ấy, Trừ Văn Thố đi giữa những người đồng đội, khẩu súng trong tay siết chặt, đôi mắt trẻ măng nhưng can trường của chàng trai quê hương Cai Lậy, Tiền Giang không ngừng quan sát phía trước. Bốt Cây Trường hiện lên như một con quái vật bằng bê tông cốt thép, lừng lững giữa đêm đen với những vòng rào kẽm gai chằng chịt và ánh đèn pha quét qua quét lại như mắt quỷ.

Không gian im ắng đến rợn người, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng lá khô xào xạc dưới gót giày chiến sĩ. Nhưng Trừ Văn Thố biết, đằng sau sự im lặng ấy là một trận cuồng phong đang chờ đợi. Anh nhớ về mảnh đất Tiền Giang đầy nắng gió, nhớ nụ cười của mẹ và những cánh đồng lúa chín vàng. Anh đi chiến đấu không chỉ bằng thù hận, mà bằng tình yêu cháy bỏng cho một nền hòa bình chưa thấy ngày trở lại. Lệnh tấn công phát ra, xé toạc màn đêm bằng những tiếng nổ kinh thiên động địa.

Trận đánh bùng nổ. Pháo binh ta rót đạn dồn dập vào cứ điểm địch. Khói lửa mù mịt, mùi thuốc súng nồng nặc át cả mùi nhựa cao su ngai ngái. Địch từ trong bốt phản công điên cuồng. Các loại hỏa lực của Mỹ - ngụy từ các lô cốt bắn ra xối xả, tạo thành những bức tường lửa ngăn chặn bước tiến của quân ta. Đặc biệt, từ lỗ châu mai của lô cốt mẹ - "trái tim" của cứ điểm Cây Trường, khẩu đại liên không ngừng khạc đạn, những dải lửa đỏ rực quét ngang tầm ngực, làm nhiều đồng chí ngã xuống ngay trước hàng rào kẽm gai.

Trừ Văn Thố cùng tổ bộc phá nhận lệnh phá cửa mở. Đất đá cày xới, mảnh đạn bay rít trên đầu. Mỗi thước đất tiến lên đều phải đánh đổi bằng máu. Khi bộc phá nổ, hàng rào cuối cùng bị phá bỏ, nhưng khẩu đại liên từ lỗ châu mai kia vẫn là một cái gai độc, găm chết đội hình xung phong. Nhiều chiến sĩ dũng cảm lao lên nhưng đều bị hỏa lực địch chặn đứng. Thời gian như ngưng đọng, mỗi giây trôi qua là một lần sự sống của đồng đội bị đe dọa.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Trừ Văn Thố ôm khối bộc phá cuối cùng, băng mình qua làn mưa đạn. Một tiếng nổ chát chúa vang lên gần sát, anh thấy vai trái mình tê dại, rồi một cơn đau thấu xương kéo đến. Một cánh tay anh đã gãy nát, máu thấm đỏ chiếc áo chiến sĩ. Anh ngã xuống, mặt áp sát vào nền đất lạnh, hơi thở dồn dập. Tiếng đại liên địch vẫn nổ giòn giã, át cả tiếng thét của đồng đội. Ánh sáng đèn pha loang loáng, anh thấy những gương mặt quen thuộc đang nằm lại chiến trường.

"Không thể để anh em chết thêm nữa!" - Một ý nghĩ mãnh liệt lóe lên trong đầu người thanh niên 27 tuổi. Bằng cánh tay còn lại và sức lực phi thường của lòng căm thù, anh dùng răng và tay lết từng đoạn một về phía lô cốt mẹ. Mỗi cái nhích mình là một lần cơn đau hành hạ, nhưng đôi mắt anh chỉ nhìn chằm chằm vào cái khe hở đen ngòm đang khạc lửa kia. Anh rút lựu đạn, dùng răng giật chốt và ném thẳng vào lỗ châu mai. Một tiếng nổ nhỏ vang lên, hỏa lực địch tắt lịm trong giây lát. Nhưng chỉ vài giây sau, nòng súng đại liên lại nhô ra, tiếng nổ lại tiếp tục xé lòng.

Trừ Văn Thố biết mình không còn lựu đạn, không còn bộc phá. Anh chỉ còn chính mình. Anh nhìn về phía đồng đội đang ẩn nấp sau những gò đất, chờ đợi một cơ hội để xung phong. Một nụ cười nhẹ nở trên môi người chiến sĩ trẻ - một nụ cười của sự thanh thản và quyết liệt. Anh dồn tất cả tàn lực, rướn người vọt tới như một con mãnh hổ vùng lên trước khi lìa đời. Anh không lao vào bóng tối, anh lao vào cái chết để tìm sự sống cho dân tộc.

Cả tấm thân lực lưỡng của anh áp chặt vào lỗ châu mai. Tiếng súng đại liên khục khặc rồi im bặt. Địch bên trong hốt hoảng đẩy nòng súng ra, nhưng Trừ Văn Thố đã dùng ngực mình, dùng máu thịt mình làm một bức tường thép vững chắc nhất. Những viên đạn bắn trực diện vào lồng ngực anh không thể làm anh rời khỏi vị trí ấy. Anh đứng đó, lẫm liệt giữa khói lửa, như một tượng đài bất tử tạc vào màn đêm Cây Trường.

"Xung phong!" - Tiếng thét vang dội của các chiến sĩ Tiểu đoàn Phú Lợi làm rung chuyển rừng cao su. Nhìn thấy hành động hy sinh vô song của người đồng đội, khí thế của quân ta dâng cao như triều dâng thác đổ. Họ lao lên trên đôi vai của Trừ Văn Thố, vượt qua lỗ châu mai đã câm lặng, tràn vào tiêu diệt sạch quân thù trong bốt Cây Trường. Chiến thắng thuộc về chúng ta, nhưng người anh hùng ấy đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi thanh xuân đẹp nhất.

Sáng hôm sau, khi bình minh lên, ánh nắng vàng rọi qua kẽ lá cao su, soi rõ gương mặt bình thản của Trừ Văn Thố. Anh nằm đó, máu đã khô trên ngực áo, nhưng linh hồn anh đã hòa vào đất mẹ Bình Dương. Sự hy sinh của anh không chỉ là một khoảnh khắc trong trận đánh, mà đã trở thành một khúc tráng ca, một "thời hoa lửa" rực rỡ nhất. Tên anh - Trừ Văn Thố - sẽ mãi mãi được nhắc lại như một biểu tượng của lòng yêu nước vô bờ bến, một Phan Đình Giót của chiến trường Nam Bộ thành đồng.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THỜI HOA LỬA: KHÚC TRÁNG CA DƯỚI CHÂN LÔ CỐT CÂY TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa