Bài viết

Thời Hoa Lửa Kiên Cường Của Người Tiểu Đội Trưởng Tàu Không Số

Thanh Hóa17/09/2026Xã Nga An (Xã Nga An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời Hoa Lửa Kiên Cường Của Người Tiểu Đội Trưởng Tàu Không Số

Giữa những ngày hè đỏ lửa năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn leo thang khốc liệt, chàng thanh niên Trần Văn Chủng (sinh ngày 07/11/1944) đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Tháng 5 năm 1965, khi vừa tròn 21 tuổi — độ tuổi đẹp nhất của đời người, ông gác lại quê hương để khoác lên mình màu áo lính biển dạn dày, mang theo bầu nhiệt huyết sục sôi hướng về tiền tuyến.

Hành trình hơn mười năm ra trận của ông gắn liền với sóng gió trùng khơi và những hải trình mật vinh quang tại Trung đoàn 128 Hải quân (CT128) — đơn vị tàu Không số anh hùng. Sự kiên trung và lòng dũng cảm của ông đã được ghi nhận khi ông vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam vào ngày 10 tháng 10 trong những năm tháng chiến đấu cam go. Cống hiến hết mình trên cương vị Anh nuôi (AT) tận tụy chăm lo từng bữa ăn cho đồng đội giữ sức đánh giặc, đến tháng 2 năm 1976, sau khi non sông đã hoàn toàn liền một dải, người chiến sĩ kiên cường ấy hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và chính thức xuất ngũ với cấp bậc Hạ sĩ (H3).


Khúc Tráng Ca Bên Những Hải Trình Bí Mật

Tháng 5 năm 1965, giữa lúc dải biên cương và bờ biển Tổ quốc đối mặt với làn mưa bom bão đạn, Trần Văn Chủng bước lên con tàu dạt dào sóng nước. Tuổi 21 của ông bắt đầu bằng những tháng ngày huấn luyện khắc nghiệt, những đêm dài canh sóng, vượt qua các vùng phong tỏa dầy đặc của tàu chiến và máy bay địch. Là một chiến sĩ thuộc Trung đoàn 128 Hải quân, đơn vị làm nhiệm vụ vận tải quân sự chiến lược trên biển, ông cùng đồng đội gắn liền cuộc đời với những con tàu Không số bí mật, vận chuyển vũ khí, lương thực chi viện cho chiến trường miền Nam.

Nơi đầu sóng ngọn gió, ông được giao trọng trách là Anh nuôi (AT) của đơn vị. Trong không gian chật hẹp, chao đảo của khoang tàu dập dềnh sóng dữ hay giữa hầm hào trận địa sực mùi thuốc súng, công việc bếp nút chưa bao giờ là dễ dàng. Thế nhưng, bằng sự tận tụy và tình yêu thương đồng đội, ông đã vượt qua mọi gian khổ, giữ cho bếp lửa dã chiến luôn đỏ, mang đến những bữa cơm ấm lòng, bảo đảm sức khỏe cho các chiến sĩ trước giờ nhổ neo vào vùng nguy hiểm.

Sự kiên cường, thầm lặng cống hiến ấy đã được chi bộ thử thách và ghi nhận. Vào ngày 10 tháng 10, một buổi lễ kết nạp Đảng vô cùng thiêng liêng đã được diễn ra ngay tại mặt trận, dưới làn khói mỏng của ngọn đèn dầu tù mù. Trước sự chứng kiến của các đồng chí trong chi bộ — những người đồng đội đã cùng chung một con tàu vượt qua bao trận hải chiến sinh tử, lời thề Đảng viên của người chiến sĩ Trần Văn Chủng vang lên dõng dạc, đanh thép, hòa cùng tiếng sóng vỗ gầm vang của biển cả quê hương.

Sau ngày Đại thắng mùa Xuân năm 1975, đất nước hòa bình, thống nhất. Đến tháng 2 năm 1976, người chiến sĩ Trung đoàn 128 chính thức nhận quyết định phục viên, ra quân với cấp bậc Hạ sĩ (H3). Gói ghém chiếc ba lô bạc màu đượm vị mặn của biển khơi và chứa đựng cả một thời thanh xuân khốc liệt mà hào hùng, ông trở về với quê hương, mang theo phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ" để tiếp tục cống hiến trên mặt trận lao động thời bình.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi sâu vào quá khứ và mái đầu đã bạc, dấu mốc năm 1965 đầy kiêu hãnh, ngày kết nạp Đảng mùng 10 tháng 10, hay mùa xuân năm 1976 lặng lẽ rời quân ngũ vẫn luôn là những ký ức rực rỡ nhất trong cuộc đời ông. Ông đã sống một thời thanh xuân trọn vẹn, xứng đáng là niềm tự hào của thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thời Hoa Lửa Kiên Cường Của Người Tiểu Đội Trưởng Tàu Không Số | Câu chuyện thời hoa lửa