Thời Hoa Lửa Kiên Cường Nơi Biên Cương Tổ Quốc
Thời Hoa Lửa Kiên Cường Nơi Biên Cương Tổ Quốc
Mùa xuân năm 1979, khi tiếng súng bảo vệ biên giới phía Bắc bùng nổ, chàng thanh niên Trần Văn Quỳnh (sinh năm 1963) đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, khoác lên mình màu áo lính khi vừa tròn 16 tuổi. Tuổi mười sáu của ông ngày ấy không có những bình yên của giảng đường, mà bắt đầu bằng một lý tưởng cao đẹp: ra mặt trận để gìn giữ tấc đất biên cương.
Năm 1984, sau 5 năm tôi luyện qua gian khổ, nắng gió thao trường và những trận chiến khốc liệt, anh lính trẻ đã trưởng thành vượt bậc về cả bản lĩnh lẫn tư tưởng. Mốc son chói lọi nhất trong cuộc đời binh nghiệp của người chiến sĩ Trần Văn Quỳnh chính là ngày 10 tháng 10 năm 1984 — ngày anh vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Dưới lá cờ Tổ quốc và cờ Đảng thiêng liêng ngay tại mặt trận, người chiến sĩ 21 tuổi đã thề cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp cách mạng của dân tộc.
Khúc Tráng Ca Của Người Lính Tuổi Mười Sáu
Đầu năm 1979, biên giới phía Bắc chìm trong khói lửa. Giữa những ngày tháng sục sôi ấy, Trần Văn Quỳnh, một cậu thiếu niên mới 16 tuổi với ánh mắt kiên định, đã tình nguyện viết đơn lên đường nhập ngũ. Tuổi mười sáu của ông gác lại những ước mơ bình dị, mang theo chiếc ba lô con cóc bước thẳng vào cuộc chiến. Những ngày đầu trong quân ngũ là thử thách khắc nghiệt của những chuyến hành quân xuyên rừng, những đêm thức trắng canh gác dưới cái lạnh thấu xương của vùng biên ải và tiếng pháo gầm vang xé toạc màn đêm.
Năm năm ở nơi tuyến đầu, ông cùng đồng đội đã chia nhau từng hớp nước suối, từng củ sắn lùi, cùng vào sinh ra tử trong những căn hầm công sự chật hẹp sực mùi thuốc súng. Sự kiên cường, gan dạ của người chiến sĩ trẻ đã được tôi luyện qua những trận đánh giữ chốt cam go. Anh không còn là cậu thiếu niên thư sinh ngày nào, mà đã trở thành một người lính dũng cảm, can trường, luôn đi đầu trong những nhiệm vụ khó khăn nhất của đơn vị.
Tháng 10 năm 1984, không khí tại mặt trận bỗng trở nên trang nghiêm. Sau những thành tích xuất sắc và lòng trung thành tuyệt đối được chứng minh qua lửa đạn, anh Quỳnh được chi bộ xét duyệt kết nạp Đảng.
Ngày 10 tháng 10 năm 1984, một buổi lễ kết nạp Đảng đặc biệt và giản dị được tổ chức ngay tại căn hầm chiến đấu bên sườn chốt. Không có hoa, không có bàn ghế trang trọng, chỉ có một lá cờ Tổ quốc và cờ Đảng được ghim chặt lên vách đất công sự chịu nhiều vết mảnh bom.
Trước sự chứng kiến của các đồng chí trong chi bộ — những người anh em đã cùng mình chung một chiến hào, Phạm Văn Quỳnh đứng thẳng người, cánh tay giơ cao, giọng đọc lời thề Đảng viên vang lên dõng dạc, đanh thép:
"Tôi, Trần Văn Quỳnh, tuyệt đối trung thành với mục đích lý tưởng cách mạng của Đảng..."
Tiếng súng cầm canh của địch từ phía bên kia biên giới thỉnh thoảng lại dội lên, nhưng không thể át được lời thề sắt đá của người chiến sĩ Cộng sản tuổi 21. Giây phút ấy, anh biết từ đây cuộc đời mình đã hoàn toàn hòa vào vận mệnh của đất nước. Việc đứng vào hàng ngũ của Đảng vào tháng 10 năm 1984 chính là một bước ngoặt lớn, tiếp thêm ngọn lửa ý chí để anh vững tay súng bảo vệ bình yên cho bờ cõi.
Nhiều thập kỷ đã trôi qua, chiến tranh lùi sâu vào quá khứ, những dấu mốc 1979 hay ngày thu lịch sử năm 1984 nay đã trở thành kỷ niệm. Thế nhưng, đối với cựu chiến binh Trần Văn Quỳnh, ký ức về "thời hoa lửa" ấy chưa bao giờ phai nhạt. Mỗi khi nhìn lại, ông vẫn vẹn nguyên niềm tự hào về một thời thanh xuân cống hiến trọn vẹn, không tiếc máu xương cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



