Bài viết

Thời Hoa Lửa Kiên Trung Của Người Chính Trị Viên Trung Đoàn 257

Thanh Hóa17/09/2026Xã Nga An (Xã Nga An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời Hoa Lửa Kiên Trung Của Người Chính Trị Viên Trung Đoàn 257

Mùa thu năm 1964, khi đế quốc Mỹ bắt đầu mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, chàng thanh niên Hồ Như Côn (sinh năm 1938) đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Tháng 8 năm 1964, ở tuổi 26 — độ tuổi tràn đầy chín chắn và bản lĩnh, ông gác lại cuộc sống quê nhà để khoác lên mình màu áo lính dạn dày, bước vào chặng đường binh nghiệp giữa lúc đất nước bước vào giai đoạn thử thách cam go nhất.

Hành trình hơn mười năm ra trận của ông gắn liền với những trận đánh hiệp đồng dũng cảm trên cương vị Chính trị viên (CTV) thuộc Trung đoàn 257 (E257) — Trung đoàn Tên lửa phòng không anh hùng (đoàn Cờ Đỏ). Sự kiên trung, năng lực lãnh đạo và lòng dũng cảm của ông đã được ghi nhận khi ông vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam vào ngày 7 tháng 10 (sau khi được xét duyệt làm đối tượng từ tháng 1 năm 1969). Bước ra khỏi khói lửa chiến tranh, dù mang trên mình những vết thương dằn vặt của người Thương binh (TB), ông vẫn kiên cường bám trụ đơn vị. Đến tháng 4 năm 1975, ngay trước thềm ngày đại thắng non sông, ông chính thức nhận quyết định nghỉ hưu với cấp bậc Thiếu úy (U1).


Khúc Tráng Ca Của Người Chiến Sĩ Vạch Trời Tìm Diệt Giặc Mỹ

Tháng 8 năm 1964, những loạt đạn đầu tiên của cuộc chiến tranh phá hoại dội xuống miền Bắc. Hồ Như Côn bước lên xe tòng quân ở tuổi 26 với một lý tưởng sắt đá: bảo vệ bầu trời độc lập của quê hương. Là một cán bộ, một Chính trị viên của Trung đoàn 257, ông không chỉ cùng đồng đội trực tiếp vận hành những bệ phóng tên lửa vạch trời tìm diệt máy bay địch, mà còn là người thắp lửa tinh thần, giữ vững ý chí thép cho toàn đơn vị giữa những làn mưa bom bão đạn dồn dập.

Trong những năm tháng khốc liệt ấy, lính tên lửa E257 phải liên tục cơ động dời trận địa dưới đêm tối, ăn lán ngủ hầm, đối mặt với các loại tên lửa sơ tán sơ cấp của địch. Trong một trận chiến cam go, ông đã bị thương bởi mảnh bom tàn khốc của kẻ thù. Dòng máu của người chính trị viên đã đổ xuống trận địa, ông bước ra khỏi cuộc chiến với danh hiệu Thương binh đầy trân quý. Thế nhưng, vết thương da thịt không làm lung lay ý chí của người chiến sĩ cách mạng. Sau chặng đường dài thử thách, khẳng định tấm lòng kiên trung, vào ngày 7 tháng 10, một buổi lễ kết nạp Đảng dã chiến vô cùng trang nghiêm đã được tổ chức ngay tại trận địa bên cạnh những bệ phóng tên lửa sặc mùi thuốc súng. Giây phút giơ tay thề dưới lá cờ Đảng, người chiến sĩ Hồ Như Côn như được tiếp thêm nguồn sức mạnh vô bờ bến để cùng đơn vị đi qua những chiến dịch phòng không rực lửa, bảo vệ vững chắc vùng trời miền Bắc và Thủ đô.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, sau hơn một thập kỷ cống hiến trọn vẹn sức trẻ và xương máu cho quân đội, người chiến sĩ năm nào giờ đã mang trên vai quân hàm Thiếu úy (U1). Tháng 4 năm 1975, giữa lúc cả nước đang dồn toàn lực cho chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử để giải phóng hoàn toàn miền Nam, Thiếu úy Hồ Như Côn chính thức nhận quyết định nghỉ hưu, khép lại chặng đường binh nghiệp oanh liệt để trở về với quê hương.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa và mái đầu đã bạc, dấu mốc năm 1964 kiêu hãnh, cương vị Chính trị viên Trung đoàn 257 anh hùng, và những vết thương mỗi khi trái gió trở trời vẫn luôn là những minh chứng sống động cho một thời hoa lửa kiên trung. Ông đã sống một cuộc đời trọn vẹn với nước, với dân, là tấm gương sáng ngời cho thế hệ con cháu mai sau noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thời Hoa Lửa Kiên Trung Của Người Chính Trị Viên Trung Đoàn 257 | Câu chuyện thời hoa lửa