Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA - KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ TẮT (1)

Người ta gọi đó là “thời hoa lửa” – thời của tuổi trẻ rực cháy lý tưởng, của những trái tim sẵn sàng hiến dâng cho Tổ quốc. Trong dòng ký ức thiêng liêng ấy, tôi luôn nhớ về ông – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ninh Bình06/03/2026Đinh Ngọc Mai (CHI ĐOÀN ĐHCQ HS7)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đinh Ngọc Mai - HS7A

2277203020010

Trường Đại Học Điều Dưỡng Nam Định

THỜI HOA LỬA - KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Có những năm tháng đã lùi xa nhưng chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí mỗi người dân Việt Nam. Đó là những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, khi bom đạn cày xới quê hương, khi cả dân tộc đứng lên vì hai tiếng “độc lập”. Người ta gọi đó là “thời hoa lửa” – thời của tuổi trẻ rực cháy lý tưởng, của những trái tim sẵn sàng hiến dâng cho Tổ quốc. Trong dòng ký ức thiêng liêng ấy, tôi luôn nhớ về ông – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ông sinh ra tại một vùng quê nghèo miền Trung đầy nắng gió. Tuổi thơ ông gắn với đồng ruộng khô cằn và những ngày tháng thiếu thốn. Gia đình đông con, cuộc sống vất vả, nhưng điều hun đúc trong ông từ nhỏ chính là lòng yêu quê hương sâu sắc. Khi chiến tranh lan rộng, làng quê ông liên tục bị bom đạn tàn phá. Chứng kiến cảnh nhà cửa đổ nát, người dân mất mát, ông – khi ấy mới tròn mười tám tuổi – đã tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Ông từng kể rằng ngày chia tay, bà ngoại chỉ kịp trao cho ông một chiếc khăn tay và dặn: “Đi mạnh giỏi, đất nước hòa bình thì về.” Hành trang của ông khi ấy không có gì ngoài vài bộ quần áo cũ và một trái tim đầy nhiệt huyết. Ông được biên chế vào đơn vị bộ đội hành quân vào chiến trường miền Nam. Những năm tháng ở Trường Sơn là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên: sốt rét rừng hành hạ, thiếu ăn, thiếu thuốc, đêm ngủ võng giữa đại ngàn, ngày băng rừng vượt suối dưới làn bom rải thảm.

Ông tham gia vận chuyển lương thực, vũ khí và nhiều lần trực tiếp chiến đấu. Có lần, đơn vị ông bị phục kích. Bom nổ liên hồi, khói lửa mịt mù. Một người đồng đội thân thiết đã hy sinh ngay bên cạnh ông. Ông kể, lúc ấy ông không kịp khóc, chỉ biết cắn răng tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh người đồng đội ngã xuống trở thành ký ức theo ông suốt cuộc đời. Đó là khoảnh khắc ông thấm thía nhất sự khốc liệt của chiến tranh và càng thêm quyết tâm chiến đấu đến cùng.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị ông ôm nhau giữa rừng mà khóc. Đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của tự hào và cả của những mất mát không thể bù đắp. Sau nhiều năm xa quê, ông trở về với mái nhà xưa, mang theo một vết thương ở chân do mảnh đạn để lại. Vết thương ấy mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, như nhắc ông nhớ về một thời đạn bom.

Sau chiến tranh, ông không nghỉ ngơi mà tiếp tục lao động, dựng xây cuộc sống mới. Ông làm nông, tham gia công tác địa phương và thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ trong làng. Dù cơ thể không còn lành lặn, ông vẫn luôn lạc quan, giản dị và khiêm nhường. Ông chưa bao giờ nhận mình là anh hùng, chỉ nói rằng đó là trách nhiệm của một người con đất Việt.

Mỗi lần nghe ông kể chuyện, tôi cảm nhận rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Thế hệ chúng tôi lớn lên trong ấm no, không phải đối diện với bom đạn, nhưng điều đó không có nghĩa là được phép lãng quên quá khứ. “Thời hoa lửa” của ông và biết bao người khác chính là nền tảng cho cuộc sống yên bình mà chúng tôi đang hưởng thụ.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng hào hùng ấy vẫn sống mãi. “Thời hoa lửa” không chỉ là một giai đoạn lịch sử, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Là thế hệ trẻ hôm nay, tôi tự nhủ phải sống có trách nhiệm, học tập và rèn luyện thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh ấy.

Ngọn lửa năm xưa có thể đã tắt trên chiến trường, nhưng trong trái tim mỗi người Việt Nam, ngọn lửa ấy vẫn âm ỉ cháy – soi sáng con đường hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn