Thời hoa lửa - Ký ức một thời Thanh niên xung phong của bà Teo Thị Nước
Bà Teo Thị Nước, sinh năm 1946, dân tộc Thái, hiện đang sinh sống tại bản Nà Hum, xã Bình Lư, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Từ năm 1966 đến năm 1970, bà tham gia lực lượng Thanh niên xung phong C203 Phong Thổ.
Bà Teo Thị Nước, sinh năm 1946, dân tộc Thái, hiện đang sinh sống tại bản Nà Hum, xã Bình Lư, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Từ năm 1966 đến năm 1970, bà tham gia lực lượng Thanh niên xung phong C203 Phong Thổ.
Nhắc đến những năm tháng tham gia Thanh niên xung phong, bà Nước vẫn nhớ như in những ngày tuổi trẻ của mình gắn bó với đơn vị, với những người đồng đội cùng chung nhiệm vụ. Khi ấy đất nước còn nhiều khó khăn, thanh niên trong bản ai cũng mong muốn được góp sức, nên khi có lệnh lên đường, bà cùng nhiều người khác đã tạm xa gia đình để tham gia làm nhiệm vụ.
Ngày đầu vào đơn vị, cuộc sống còn nhiều bỡ ngỡ. Xa nhà, xa người thân, mọi sinh hoạt đều phải làm quen lại từ đầu. Nhưng rồi nhờ sự quan tâm, giúp đỡ của đồng đội, bà nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống tập thể. Mọi người trong đơn vị cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc nên dần trở nên thân thiết như anh em trong một gia đình.
Trong thời gian ở C203 Phong Thổ, bà cùng đồng đội tham gia làm đường, sửa đường, vận chuyển đất đá và khắc phục những đoạn đường khó khăn. Công việc lúc đó chủ yếu làm bằng tay, không có máy móc hỗ trợ như bây giờ. Những người thanh niên xung phong, cả nam và nữ, đều cùng nhau cuốc đất, xúc đá, san đường để từng đoạn đường được hoàn thành.
Bà nhớ nhất là những ngày mưa rừng. Mưa xuống nhiều ngày làm đường lầy lội, đất đá sạt xuống khiến công việc càng vất vả hơn. Có hôm vừa làm xong một đoạn đường thì hôm sau lại phải quay lại sửa chữa vì bị nước cuốn trôi. Mặc dù mệt, mặc dù quần áo luôn ướt và bùn đất bám đầy người, nhưng mọi người vẫn động viên nhau cố gắng.
Là phụ nữ tham gia Thanh niên xung phong, bà Nước cũng gặp không ít khó khăn. Những công việc nặng nhọc, những ngày sống xa gia đình, những lúc ốm đau giữa núi rừng đều là những thử thách lớn. Có những đêm nằm trong lán tạm, nghe tiếng mưa rơi, tiếng gió thổi, bà lại nhớ nhà, nhớ bản. Nhưng nghĩ đến nhiệm vụ chung và nhìn thấy đồng đội bên cạnh, bà lại có thêm động lực để tiếp tục cố gắng.
Bà vẫn nhớ tình cảm giữa những người trong đơn vị ngày ấy rất gắn bó. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng mọi người luôn chia sẻ với nhau. Người có sức khỏe giúp người yếu hơn, cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm, từng câu chuyện sau giờ làm việc. Những lúc rảnh rỗi, anh chị em trong đơn vị lại trò chuyện, hát những bài hát để động viên tinh thần, giúp vơi đi nỗi nhớ gia đình.
Sau khi trở về địa phương, những kỷ niệm về một thời Thanh niên xung phong vẫn luôn được bà gìn giữ. Mỗi khi có dịp gặp gỡ đoàn viên, thanh niên, bà lại kể về những ngày tháng cùng đồng đội làm đường, kể về những khó khăn đã vượt qua và tình cảm đẹp của những người từng cùng nhau sống, cùng nhau làm việc trong những năm tháng gian khổ.
Bà mong muốn thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về sự cố gắng của cha ông ngày trước, biết trân trọng cuộc sống hòa bình và cố gắng học tập, lao động, rèn luyện để xây dựng quê hương ngày càng phát triển. Theo bà, dù mỗi thời kỳ có những nhiệm vụ khác nhau, nhưng tinh thần đoàn kết, trách nhiệm và sẵn sàng cống hiến thì lúc nào cũng cần được giữ gìn.
Hiện nay, bà Teo Thị Nước là một cựu Thanh niên xung phong gương mẫu, luôn chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương và giữ gìn tình đoàn kết trong cộng đồng. Đối với bà, những năm tháng tham gia Thanh niên xung phong mãi là một phần ký ức đẹp của cuộc đời – nơi bà đã có một tuổi trẻ đầy ý nghĩa, được sống cùng đồng đội và góp một phần công sức nhỏ bé của mình cho quê hương, đất nước.



