Bài viết

Thời Hoa Lửa – Ký ức người lính của cựu chiến binh Lưu Văn Hậu

Thời Hoa Lửa – Ký ức người lính của cựu chiến binh Lưu Văn Hậu

An Giang18/05/2026Đoàn xã Thạnh Đông (Đoàn xã Thạnh Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi trẻ trong những năm tháng khói lửa Ông Lưu Văn Hậu sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo ở Đồng Kỳ. Tuổi thơ của ông gắn liền với đồng ruộng, với những buổi theo cha mẹ ra đồng từ tinh mơ cho đến lúc chiều muộn. Nhưng những năm tháng ấy cũng là lúc đất nước chìm trong chiến tranh khốc liệt. Ngày ấy, bom đạn chiến tranh không chỉ ở nơi chiến trường xa xôi mà còn hiện hữu trong từng bản tin, từng lá thư báo tử gửi về quê. Trong làng, lớp lớp thanh niên nối nhau lên đường nhập ngũ. Những buổi tiễn quân luôn đầy nước mắt nhưng cũng chan chứa niềm tự hào. Khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông Hậu viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Trước ngày lên đường, mẹ ông thức trắng đêm vá lại chiếc áo cho con trai. Người cha lặng lẽ ngồi bên hiên nhà hút thuốc, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố giữ vẻ cứng rắn. Sáng hôm chia tay, mẹ ông nắm tay con mà dặn: “Đi mạnh giỏi con nhé, cố sống để trở về với quê hương.” Ông Hậu chỉ cúi đầu thật lâu rồi khoác ba lô bước đi. Trong tiếng trống tiễn quân vang vọng khắp làng, chàng trai trẻ mang theo tuổi xuân của mình ra trận với một niềm tin mãnh liệt: đất nước nhất định sẽ hòa bình. Những tháng ngày giữa chiến trường Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Nam. Cuộc sống của người lính vô cùng gian khổ. Họ hành quân xuyên rừng sâu, vượt suối, ngủ võng giữa đại ngàn và đối mặt với hiểm nguy từng ngày. Ông Hậu nhớ nhất những đêm hành quân dưới mưa bom. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, đất đá rung chuyển bởi những trận pháo kích. Có những ngày đơn vị phải ém quân nhiều giờ liền trong hầm đất chật hẹp để tránh bom. Lương thực thiếu thốn, nhiều bữa chỉ có cơm nắm với muối vừng. Nước uống cũng phải chia nhau từng ngụm nhỏ. Nhưng không ai kêu ca bởi tất cả đều hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình đang chờ ngày chiến thắng. Một lần trong trận chiến ác liệt, đơn vị ông bị phục kích bất ngờ. Tiếng súng nổ dồn dập giữa rừng già. Một đồng đội bị thương nặng giữa làn đạn. Không ngần ngại hiểm nguy, ông Hậu cùng vài chiến sĩ lao lên cứu đồng đội đưa về vị trí an toàn. Ông từng kể: “Lúc đó chỉ nghĩ làm sao cứu được anh em. Người lính ra trận không bao giờ bỏ lại đồng đội phía sau.” Chính tinh thần ấy đã giúp họ vượt qua biết bao trận đánh khốc liệt. Tình đồng đội giữa lằn ranh sự sống và cái chết Chiến tranh tàn khốc nhưng cũng làm sáng lên tình người. Với ông Hậu, điều quý giá nhất trong những năm tháng quân ngũ chính là tình đồng chí, đồng đội. Họ sống cùng nhau, chiến đấu cùng nhau và sẵn sàng hy sinh cho nhau. Những chiếc chăn mỏng được nhường cho người ốm. Những lá thư từ quê nhà được đọc chung trong ánh đèn dầu leo lét giữa rừng. Có người đồng đội trước giờ ra trận còn cười nói vui vẻ, vậy mà hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhớ đến những người đã hy sinh, giọng ông Hậu lại chùng xuống. Ông bảo: “Người còn sống phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.” Câu nói ấy theo ông suốt cuộc đời. Ngày hòa bình trở về quê hương Ngày đất nước thống nhất, ông Hậu trở về Đồng Kỳ sau bao năm xa cách. Con đường làng năm nào vẫn còn đó, nhưng nhiều người quen đã không còn nữa. Cuộc hội ngộ với gia đình đầy nước mắt và xúc động. Mẹ ông ôm chầm lấy con trai mà khóc: “Thế là con mẹ đã trở về…” Sau chiến tranh, cuộc sống còn muôn vàn khó khăn. Người lính năm xưa lại bắt đầu với ruộng đồng, với cuộc sống lao động thường ngày. Dù vất vả, ông chưa bao giờ nản lòng. Ông cùng vợ chăm chỉ làm ăn, nuôi dạy con cháu trưởng thành. Trong cuộc sống đời thường, ông luôn giữ tác phong giản dị, chân thành của người lính Cụ Hồ. Không chỉ chăm lo gia đình, ông còn tích cực tham gia công tác hội cựu chiến binh tại địa phương. Ông thường xuyên động viên thanh niên trong xã sống có trách nhiệm, biết yêu quê hương và trân trọng hòa bình hôm nay. Ngọn lửa của ký ức Nay tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, nhưng mỗi khi kể về chiến tranh, ánh mắt người cựu chiến binh ấy vẫn ánh lên niềm tự hào. Với ông Hậu, những năm tháng “thời hoa lửa” là quãng đời gian khổ nhưng đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ. Ông thường dạy con cháu: “Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người. Các cháu phải biết quý trọng điều đó.” Những lời nói giản dị ấy chứa đựng cả một cuộc đời từng đi qua bom đạn. Ở xã Đồng Kỳ hôm nay, cựu chiến binh Lưu Văn Hậu vẫn sống bình dị như bao người nông dân khác. Nhưng trong lòng bà con quê hương, ông mãi là biểu tượng đẹp của thế hệ người lính Việt Nam — những con người đã dành cả tuổi trẻ để viết nên bản anh hùng ca bất diệt của dân tộc. Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, có thể làm những vết thương chiến tranh nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời, nhưng không thể làm phai mờ ngọn lửa của lòng yêu nước và tinh thần người lính trong trái tim người cựu chiến binh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn