Cựu chiến binh

Thời hoa lửa – một đoạn đời ở lại

Có những người lính đi qua chiến tranh mà không mang theo tiếng súng. Họ mang theo sự im lặng. Bác Lê Hảo là một người như thế. Năm 1977, bác rời thôn Hạ Vũ 1 trong dáng vẻ của một chàng trai còn nguyên nét quê, nhập ngũ khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh lớn nhưng vẫn chưa thật sự yên bình. Ba năm trong quân ngũ của bác không được đánh dấu bằng những chiến dịch vang dội, mà bằng những ngày âm thầm ở rừng sâu, ở những chiến trường xa xôi, nơi từng con đường mòn, từng kho lương, từng ca g

Thanh Hóa24/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác là B1, CS của đơn vị E679L968. Nhiệm vụ của bác là dẫn tổ, giữ kỷ luật, bảo đảm an toàn cho anh em. Công việc ấy không có ánh hào quang, nhưng lại đặt bác ở tuyến đầu của trách nhiệm. Mỗi quyết định đều gắn với sinh mạng đồng đội. Mỗi bước đi đều phải tính trước hiểm nguy.

Bác đã đi qua những cánh rừng Nam Giang mưa dầm, những cao điểm Đắk Tô khắc nghiệt, những tuyến hành quân ven sông Sê San đầy rình rập. Bác từng nằm sốt rét giữa rừng, từng gùi đạn đến kiệt sức, từng ăn bữa cơm chỉ có cơm vắt và muối, từng bế đồng đội bị thương trong tay mà không biết còn giữ được đến sáng hay không. Những điều ấy, bác không kể bằng giọng bi tráng. Bác kể bằng sự điềm tĩnh của người đã quen chịu đựng.

“Lính lúc đó nghĩ đơn giản lắm,” bác từng nói. “Còn sống là còn nhiệm vụ.”

Ba năm ấy, tuổi hai mươi của bác đã ở lại rừng sâu. Khi bác xuất ngũ năm 1980, chiến tranh đối với bác không kết thúc bằng tiếng súng cuối cùng, mà kết thúc bằng một ca gác đêm yên tĩnh, bằng cái bắt tay lặng lẽ với đồng đội. Bác rời đơn vị trong im lặng, mang theo Huân chương Chiến công hạng Ba – phần thưởng ghi nhận sự bền bỉ và trách nhiệm – nhưng quan trọng hơn, bác mang theo ký ức của những người đã cùng bác đứng giữa ranh giới sống – chết.

Trở về đời thường, bác Lê Hảo sống như bao người dân khác. Không kể nhiều về chiến tranh, không nhắc nhiều về chiến công. Nhưng trong mỗi câu chuyện bác nói, người ta vẫn thấy thấp thoáng rừng sâu, vẫn nghe được tiếng mưa đêm, vẫn cảm nhận được sự căng thẳng của những năm tháng “hoa lửa”.

Chiến tranh đã lùi xa. Rừng có thể xanh trở lại. Nhưng ký ức thì không mất. Nó ở lại trong ánh mắt trầm lắng của một cựu chiến binh, trong cách bác im lặng khi nhắc đến đồng đội, trong sự bình thản của một người đã gửi trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc mà không cần được gọi tên.

Và có lẽ, ở đâu đó trong những cánh rừng năm xưa, rừng vẫn nhớ những bước chân âm thầm của người lính mang tên Lê Hảo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn