Cựu Thanh niên xung phong

THỜI HOA LỬA NĂM 1979 – KÝ ỨC CỦA ÔNG TẨN LÁO LÙ

Lào Cai13/08/2026Xã Trịnh Tường (Đoàn xã Trịnh Tường)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức dù đã đi qua gần nửa thế kỷ vẫn không thể phai mờ. Đó là ký ức về tuổi trẻ, về những ngày tháng gian khó nơi biên cương, về tình đồng chí, đồng đội và về một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để bảo vệ quê hương, đất nước.

Trong câu chuyện về những năm tháng ấy, ông Tẩn Láo Lù luôn nhớ về năm 1979 – một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời mình.

Năm ấy, tình hình biên giới phía Bắc diễn biến căng thẳng. Là một người con của vùng cao, ông Tẩn Láo Lù hiểu rằng khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ không thể đứng ngoài. Ông cùng những người đồng đội lên đường nhận nhiệm vụ với hành trang giản dị và một niềm tin rất lớn: phải góp sức mình để bảo vệ quê hương, bảo vệ bản làng và cuộc sống bình yên của nhân dân.

Những ngày nơi biên giới là những ngày tháng đầy thử thách. Núi cao, rừng sâu, đường đi hiểm trở; thời tiết khi rét buốt, khi mưa rừng kéo dài. Cuộc sống của người lính khi ấy còn nhiều thiếu thốn. Nhưng trong gian khó, tình đồng đội lại càng trở nên sâu sắc.

Ông Lù nhớ rằng, những người lính luôn động viên nhau vượt qua khó khăn. Một lời hỏi thăm, một ngụm nước, một phần cơm được sẻ chia cũng trở thành nguồn động lực để mọi người cùng cố gắng. Không ai muốn mình trở thành người bỏ cuộc, bởi phía sau mỗi người lính là gia đình, là quê hương và là niềm tin của nhân dân.

Đặc biệt, ông không quên tình cảm của đồng bào vùng biên dành cho bộ đội. Người dân dù cuộc sống còn nhiều khó khăn vẫn luôn yêu thương, giúp đỡ những người lính. Những nắm cơm, bát nước, lời động viên mộc mạc của bà con đã tiếp thêm sức mạnh cho những người đang làm nhiệm vụ.

Trong những năm tháng ấy, có những người đồng đội cùng ông lên đường nhưng sau đó không còn trở về. Có người đã để lại tuổi thanh xuân nơi biên giới. Có người trở về với những thương tích mang theo suốt cuộc đời. Những mất mát ấy khiến ông càng thấm thía giá trị của hòa bình.

Năm tháng qua đi, người lính trẻ năm nào giờ đã có mái tóc bạc. Cuộc sống đã thay đổi, quê hương cũng từng bước phát triển. Nhưng mỗi khi nhắc về năm 1979, ký ức trong ông dường như lại trở về. Đó là ký ức về những người đồng đội, về những ngày gian khó và về một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì quê hương.

Ông Tẩn Láo Lù không kể câu chuyện của mình để nói về những điều lớn lao. Ông chỉ muốn thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: hòa bình không phải tự nhiên mà có. Đằng sau cuộc sống bình yên hôm nay là biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của các thế hệ cha anh.

Có thể chúng ta không còn phải cầm súng như thế hệ trước, nhưng mỗi người trẻ hôm nay đều có thể tiếp bước bằng cách học tập, lao động, sống có trách nhiệm, đoàn kết và chung tay xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Một thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những con người đã đi qua thời gian ấy vẫn là những chứng nhân sống của lịch sử.

Xin được gửi lời tri ân sâu sắc tới ông Tẩn Láo Lù và những người lính năm xưa, những người đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn