THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Một câu chuyện kết nối các thế hệ Việt Nam từ Cách mạng Tháng Tám, Điện Biên Phủ, Mậu Thân, mùa Xuân 1975 đến bảo vệ biên giới và biển đảo.
Ông An đã đi qua nhiều năm tháng của đất nước.
Tuổi trẻ của ông gắn với chiến tranh.
Ông từng nghe cha kể về Cách mạng Tháng Tám, từng nghe những câu chuyện về Điện Biên Phủ, từng chứng kiến ngày đất nước thống nhất và sau này có những người đồng đội tiếp tục làm nhiệm vụ ở biên giới, biển đảo.
Một buổi chiều, ông đưa cháu trai Minh Khang đến nghĩa trang liệt sĩ.
Khang hỏi:
“Ông ơi, vì sao mọi người phải chiến đấu?”
Ông An im lặng một lúc rồi trả lời:
“Để đất nước có ngày hôm nay.”
Khang nhìn những hàng bia.
Ông An nói tiếp:
“Nhưng điều ông muốn cháu nhớ nhất không phải là chiến tranh. Hãy nhớ những người đã hy sinh để đất nước được sống trong hòa bình.”
Hai ông cháu đứng trước tượng đài.
Gió nhẹ thổi qua hàng cây.
Ông An đã già, nhưng ánh mắt vẫn sáng.
Khang nắm tay ông.
“Cháu sẽ nhớ.”
Ông mỉm cười.
“Vậy là đủ.”
Trên con đường trở về, Khang nhìn những ngôi nhà, trường học, cánh đồng và những đứa trẻ đang vui chơi.
Cậu hiểu rằng những điều bình dị ấy chính là thành quả của nhiều thế hệ.



