THỜI HOA LỬA – NGƯỜI CHA GIẤU NỖI NHỚ NHÀ
Những ngày tháng Bảy, khi cả nước hướng về các anh hùng liệt sĩ và những người có công với cách mạng, tôi tìm đến thăm bác Lý Văn Thành, một cựu chiến binh đang sinh sống tại xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai.
Bác Thành năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng như mây phủ trên đỉnh núi quê hương. Căn nhà sàn của bác nằm nép mình bên sườn đồi quế. Cuộc sống hôm nay bình yên là thế, nhưng ít ai biết rằng tuổi trẻ của bác đã trải qua những tháng ngày đầy khói lửa.
Ngồi bên bếp lửa, bác chậm rãi kể lại câu chuyện của hơn bốn mươi năm trước.
Năm 1977, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác lên đường nhập ngũ. Hôm tiễn con trai ra quân, mẹ bác chỉ có một chiếc khăn tay tự thêu để làm quà.
Bà dặn:
"Con đi làm nhiệm vụ phải giữ gìn sức khỏe. Nhà mình nghèo nhưng mẹ tự hào vì con."
Bác kể rằng suốt nhiều năm quân ngũ, chiếc khăn ấy luôn được cất trong túi áo ngực, ngay gần trái tim mình.
Sau thời gian huấn luyện, bác được điều động lên tuyến biên giới phía Bắc. Những năm tháng ấy vô cùng gian khổ. Đơn vị đóng quân trên vùng núi cao, mùa đông rét cắt da cắt thịt. Nhiều hôm sương dày đặc đến mức đứng cách nhau vài mét cũng không nhìn rõ mặt người.
Xa nhà, xa quê hương, điều người lính nhớ nhất chính là gia đình.
Bác tâm sự:
"Có những đêm trực gác, nhìn ánh trăng trên núi, tôi lại nhớ mẹ và các em ở quê. Nhưng nhớ thì nhớ vậy thôi, nhiệm vụ vẫn là trên hết."
Đầu năm 1979, chiến sự biên giới diễn ra ác liệt. Đơn vị của bác nhận lệnh cơ động lên một điểm cao trọng yếu.
Những ngày đó, tiếng pháo nổ vang trời. Núi rừng rung chuyển bởi bom đạn. Người lính trẻ Lý Văn Thành cùng đồng đội ngày đêm bám trụ trận địa.
Trong một trận chiến khốc liệt, bác bị thương ở chân do mảnh pháo găm trúng. Máu chảy rất nhiều nhưng bác vẫn kiên quyết không rời vị trí chiến đấu.
Đồng đội động viên:
"Thành, lui xuống tuyến sau đi."
Nhưng bác lắc đầu:
"Còn giữ được súng là còn chiến đấu."
Chính tinh thần ấy đã giúp đơn vị giữ vững trận địa trong suốt nhiều ngày liên tiếp.
Sau khi được đưa về tuyến sau điều trị, bác nhận được lá thư đầu tiên của gia đình sau nhiều tháng xa cách.
Bên trong chỉ có vài dòng chữ của người mẹ già:
"Ở nhà mọi người đều khỏe. Con đừng lo cho gia đình. Mẹ chỉ mong con hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về."
Đọc thư xong, người lính trẻ đã lặng lẽ quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt.
Bác kể:
"Trong chiến tranh tôi chưa từng sợ đạn bom. Nhưng đọc thư của mẹ thì không cầm được nước mắt."
Những năm tháng sau đó, bác tiếp tục công tác trong quân đội cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương.
Ngày trở về Sơn Lương, điều đầu tiên bác làm là chạy thật nhanh về nhà.
Người mẹ năm nào đã già đi nhiều.
Nhìn thấy con trai đứng trước cửa, bà bật khóc.
Còn bác, người lính từng trải qua bao trận chiến ác liệt, cũng không ngăn được những giọt nước mắt hạnh phúc.
Sau khi xuất ngũ, bác Thành cùng gia đình khai hoang đất đồi, trồng quế, trồng keo và phát triển kinh tế. Từ hai bàn tay trắng, gia đình bác từng bước ổn định cuộc sống.
Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng bác luôn giữ phẩm chất của người lính Cụ Hồ: cần cù, trung thực và trách nhiệm.
Nhiều năm qua, bác tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh, vận động nhân dân đoàn kết xây dựng nông thôn mới, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Bác thường nói với con cháu:
"Thế hệ các bác đã trải qua chiến tranh để giữ gìn độc lập. Các con hôm nay phải học tập tốt để xây dựng quê hương giàu đẹp hơn."
Đến nay, chiếc khăn tay của mẹ vẫn được bác giữ gìn cẩn thận như một báu vật.
Nó không chỉ là kỷ vật gia đình mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử, của hậu phương luôn dõi theo những người lính nơi tiền tuyến.
Rời ngôi nhà nhỏ giữa núi rừng Sơn Lương, tôi mang theo nhiều cảm xúc. Câu chuyện của bác Lý Văn Thành giúp tôi hiểu rằng phía sau những chiến công oanh liệt luôn có những người mẹ âm thầm chờ đợi, những gia đình lặng lẽ hy sinh vì Tổ quốc.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những ký ức đẹp đẽ về lòng yêu nước, tình đồng đội và tình cảm gia đình vẫn luôn cháy sáng trong trái tim những người lính năm xưa.
Đó chính là ngọn lửa truyền thống quý giá mà thế hệ hôm nay cần gìn giữ và tiếp nối.



