Thời hoa lửa – Người “cột mốc sống” trên đường Trường Sơn
Trên tuyến Đường Hồ Chí Minh, giữa rừng già Trường Sơn, có những con người được ví như “cột mốc sống” – đó là các chiến sĩ dẫn đường và giao liên.
Họ không chỉ biết địa hình, mà còn phải thuộc từng khúc cua, từng đoạn dốc, từng điểm có thể bị đánh phá. Ban ngày họ ẩn mình, ban đêm mới lặng lẽ dẫn từng đoàn xe vượt qua rừng sâu.
Có những đêm trời không trăng, chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng động cơ xe nén lại. Người dẫn đường đi trước, tay cầm đèn bão hoặc tín hiệu che kín, vừa đi vừa ra hiệu cho đoàn xe phía sau giữ khoảng cách an toàn.
Một sai sót nhỏ có thể khiến cả đoàn xe sa xuống vực hoặc bị lộ trước máy bay trinh sát. Vì vậy, họ phải ghi nhớ địa hình bằng trí nhớ, bằng kinh nghiệm và cả sự sống còn của chính mình.
Có chiến sĩ đã dẫn hàng trăm chuyến xe qua trọng điểm mà không một lần để xảy ra tai nạn. Khi được hỏi bí quyết, họ chỉ nói đơn giản:
“Nhìn đường nhiều hơn nhìn mình.”
Những người dẫn đường ấy thường không có tên trong báo cáo chiến công, nhưng lại là người quyết định để từng đoàn xe, từng khẩu pháo và từng chuyến hàng đến được tiền tuyến.
Sau chiến tranh, nhiều người trở về đời thường, mang theo ký ức về những đêm Trường Sơn không ánh sáng, nơi họ từng là “điểm tựa” để cả đoàn quân tiến bước.
Câu chuyện về họ nhắc rằng trong thời hoa lửa, có những con người âm thầm đứng ở vị trí không ai thấy rõ, nhưng lại giữ vai trò không thể thay thế – giữ cho con đường ra trận luôn thông suốt, để đất nước đi đến ngày thống nhất.



