THỜI HOA LỬA – NGƯỜI DÂN CÔNG HỎA TUYẾN HÀ NGỌC TÌNH
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có những con người bình dị nhưng đã lặng lẽ cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Ông Hà Ngọc Tình, người con của thôn Yên Vinh, xã Yên Lập, tỉnh Tuyên Quang, là một trong những nhân chứng sống như thế – người đã góp phần tạo nên những trang sử “thời hoa lửa” bằng mồ hôi, sức lực và lòng yêu nước chân thành.
1. Tuổi trẻ hòa vào tiếng gọi non sông
Ông Hà Ngọc Tình sinh ngày 18/12/1953, lớn lên nơi vùng quê hiền hòa Yên Lập. Những năm sau chiến tranh chống Mỹ, đất nước bắt tay vào công cuộc khắc phục hậu quả và bảo vệ biên giới. Khi lời hiệu triệu thanh niên lên đường phục vụ đất nước vang lên, chàng trai Tình khi ấy 22 tuổi đã mạnh dạn ghi tên vào đội dân công hỏa tuyến vào ngày 21/1/1975. Với ông, đó không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào.
2. Những năm tháng gian khổ trên tuyến phục vụ
Ngay sau khi tham gia dân công hỏa tuyến, ông Hà Ngọc Tình được phân công về Tiểu đoàn cán bộ Sơn La – Yên Bái thuộc Quân chủng Không quân. Công việc của ông khi ấy vô cùng vất vả, đòi hỏi cả sức khỏe lẫn tinh thần bền bỉ. Mỗi ngày, ông cùng đồng đội phải lái xe, vận chuyển hàng hóa, vật tư và trang bị phục vụ cho các đơn vị bộ đội đóng quân rải rác ở vùng núi. Những cung đường hiểm trở, quanh co, có đoạn chỉ rộng đủ cho một bánh xe, luôn rình rập nguy hiểm. Có những chuyến đi xuyên đêm, trời mưa, sương mù dày đặc, đường rừng lầy lội khiến xe dễ trượt bánh, chỉ cần chệch tay lái là lao xuống vực sâu. Thế nhưng bất kể thời tiết hay bom mìn còn sót lại sau chiến tranh, ông Tỉnh vẫn kiên trì bám đường, hoàn thành nhiệm vụ được giao.
3. Đồng đội – những người anh em một thời
Trong đơn vị, ông Tình cùng đồng đội như Vũ Đức Tuyển đã sát cánh bên nhau trong từng nhiệm vụ. Họ chia nhau từng ngụm nước, miếng cơm, cùng động viên nhau vượt qua mưa rừng, gió núi, những đêm ngủ lại giữa rừng sâu. Những năm tháng khó khăn ấy đã tạo nên một tình đồng đội gắn bó không thể phai mờ.
4. Trở về quê hương – tiếp nối tinh thần người lính hậu phương
Năm 1982, sau nhiều năm miệt mài cống hiến cho đơn vị và cho nhiệm vụ dân công hỏa tuyến, ông Hà Ngọc Tình được xuất ngũ trở về quê hương. Dù rời khỏi môi trường quân đội, dấu ấn của những năm tháng phục vụ Tổ quốc vẫn còn in đậm trong cách sống và suy nghĩ của ông. Trở lại Yên Lập, ông nhanh chóng hòa vào công việc lao động sản xuất, cần cù trên ruộng nương, góp phần xây dựng quê hương sau chiến tranh. Tinh thần kỷ luật, sự kiên trì và trách nhiệm đã theo ông suốt cuộc đời, khiến ông luôn trở thành tấm gương cho con cháu noi theo.
5. Ngọn lửa của quá khứ – bài học cho hôm nay
Câu chuyện của ông Hà Ngọc Tình là một phần ký ức thiêng liêng của dân tộc. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, những người dân công hỏa tuyến như ông đã góp phần quan trọng trong việc đảm bảo hậu cần, giữ vững tinh thần và sức mạnh của quân đội. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện ấy là lời nhắc nhở về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự biết ơn với cha anh đi trước. Ông thường nói với con cháu: “Chúng tôi đã góp sức giữ nước. Các cháu hôm nay phải dùng tri thức mà dựng nước.”



