THỜI HOA LỬA – NGƯỜI ĐI TÌM ĐƯỜNG CỨU NƯỚC
Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước
Có những con người khi nhắc đến tên, cả một dân tộc như cùng lắng lại. Có những cuộc đời không chỉ thuộc về một con người, mà thuộc về cả một đất nước. Chủ tịch Hồ Chí Minh là một con người như thế.
Năm 1911, khi đất nước chìm trong cảnh mất nước, nhân dân phải chịu nhiều đau khổ, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành khi ấy mới 21 tuổi đã quyết định rời Tổ quốc để tìm một con đường cứu nước mới.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, người thanh niên ấy bước lên con tàu Amiral Latouche Tréville, bắt đầu hành trình kéo dài nhiều năm qua nhiều quốc gia.
Không hành trang quý giá, không tiền bạc, không một địa vị nào trong xã hội, Người chỉ mang theo một khát vọng cháy bỏng: làm thế nào để đồng bào mình được tự do, đất nước mình được độc lập?
Những năm tháng ở nước ngoài là những năm tháng đầy gian nan. Người đã làm nhiều công việc để kiếm sống, từ phụ bếp, quét tuyết đến làm việc trong các nhà máy, trên những con tàu. Người đi qua nhiều vùng đất, tận mắt chứng kiến cuộc sống của những người lao động nghèo khổ và nhận ra rằng ở đâu trên thế giới cũng có những con người bị áp bức, bất công.
Có những đêm dài nơi đất khách, Người phải đối mặt với cô đơn và thiếu thốn. Nhưng chưa bao giờ Người từ bỏ mục tiêu đã lựa chọn.
Người từng nói một câu giản dị nhưng thể hiện ý chí lớn lao:
“Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do.”
Sau nhiều năm bôn ba, tìm hiểu và hoạt động cách mạng, Nguyễn Ái Quốc đã đến với chủ nghĩa Mác – Lênin và tìm thấy con đường giải phóng dân tộc.
Từ đó, hành trình của Người không còn là hành trình của riêng một con người. Đó là hành trình tìm đường cho cả dân tộc.
Năm 1945, sau thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Một dân tộc từng chịu nhiều năm nô lệ đã đứng lên làm chủ vận mệnh của mình.
Nhìn lại cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh, điều khiến mỗi thế hệ hôm nay xúc động không chỉ là những chiến công lớn lao, mà còn là những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khổ của Người.
Tuổi trẻ của Bác không có những tháng ngày bình yên, nhưng đó là một “thời hoa lửa” rực cháy bởi lý tưởng, niềm tin và khát vọng cống hiến.
Từ câu chuyện của Người, tuổi trẻ hôm nay hiểu rằng: sống có lý tưởng không nhất thiết phải bắt đầu bằng những điều lớn lao. Đó có thể bắt đầu từ việc học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, biết yêu thương cộng đồng và dám đóng góp sức mình cho quê hương, đất nước.
Hơn một thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày người thanh niên Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước. Con đường Người đi đã trở thành một phần lịch sử dân tộc.



