Bài viết

Thời hoa lửa-Người gánh gạo xuyên đêm

Bắc Ninh07/04/2026Trần Đình Đạt (Liên bão)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa-Người gánh gạo xuyên đêm
(T/g: Trần Đình Đạt-Trường THPT Tiên Du 1)
Giữa thời kỳ đất nước chìm trong khói lửa, khi chiến tranh lan rộng khắp
nơi, không chỉ những người lính nơi tiền tuyến mới góp sức cho Tổ quốc,
mà còn có rất nhiều con người bình dị ở hậu phương âm thầm hy sinh.
Họ không được nhắc tên nhiều, nhưng chính sự lặng lẽ ấy đã góp phần
tạo nên sức mạnh cho cả dân tộc. Ở một vùng quê nhỏ ven rừng, có một
người phụ nữ tên Thu – người đã dành cả tuổi trẻ của mình để gánh gạo
nuôi bộ đội.
Thu sinh ra trong một gia đình nghèo. Cuộc sống vốn đã vất vả, chiến
tranh lại càng khiến mọi thứ trở nên thiếu thốn. Nhưng chính trong hoàn
cảnh ấy, cô sớm hiểu được trách nhiệm của mình đối với quê hương.
Khi bộ đội về đóng quân gần làng, Thu cùng nhiều người dân tham gia
vận chuyển lương thực. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại đầy
hiểm nguy. Những chuyến gánh gạo thường diễn ra vào ban đêm, men
theo các con đường mòn trong rừng để tránh sự phát hiện của địch.
Mỗi đêm, Thu gánh hai bao gạo nặng trên vai, lặng lẽ bước đi trong bóng
tối. Con đường rừng gập ghềnh, trơn trượt, có đoạn phải lội qua suối
nước lạnh buốt. Có hôm trời mưa lớn, nước dâng cao, nhưng cô vẫn
không dừng lại.
Đôi vai gầy của cô hằn lên những vết chai, nhưng chưa bao giờ cô than
vãn.
Một lần, trong lúc đang vận chuyển gạo, Thu cùng mọi người bị địch
phát hiện. Tiếng súng vang lên giữa đêm khiến ai cũng hoảng loạn.
Nhưng thay vì bỏ chạy ngay, Thu nhanh chóng giấu số gạo vào một hốc
đá kín đáo, rồi mới tìm cách thoát thân.
Sau khi tình hình yên ổn, cô quay lại lấy gạo và tiếp tục hành trình như
chưa có chuyện gì xảy ra.
Có những đêm, Thu phải đi một mình. Rừng tối, tiếng côn trùng vang
lên không ngớt, thỉnh thoảng lại có những âm thanh lạ khiến người ta
không khỏi sợ hãi. Nhưng cô vẫn bước đi đều đặn, bởi cô hiểu rằng phía
trước là những người lính đang chờ lương thực.
Trong lòng cô lúc ấy không còn chỗ cho nỗi sợ, mà chỉ có một suy nghĩ:
phải mang gạo đến nơi an toàn.
Những chuyến đi cứ nối tiếp nhau. Dù mệt mỏi, dù nguy hiểm, Thu vẫn
không bỏ cuộc. Cô coi đó không chỉ là công việc, mà còn là trách nhiệm
của mình đối với đất nước.
Một lần khác, khi đang gánh gạo qua suối, do nước chảy mạnh, Thu bị
trượt chân. Bao gạo rơi xuống nước. Không chần chừ, cô lao xuống, cố
giữ lại. Dù bị nước cuốn mạnh, cô vẫn ôm chặt bao gạo, không để mất.
Khi lên được bờ, cô gần như kiệt sức, nhưng vẫn gượng dậy, tiếp tục gánh
đi.
Chứng kiến điều đó, những người đi cùng ai cũng xúc động. Họ hiểu
rằng, sức mạnh của Thu không chỉ đến từ thể lực, mà còn từ ý chí và lòng
quyết tâm.
Chiến tranh kéo dài, gian khổ nối tiếp gian khổ. Nhưng chính những con
người như Thu đã góp phần giữ vững hậu phương, tiếp sức cho tiền
tuyến.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Thu trở về với cuộc sống bình
thường. Không còn những đêm gánh gạo trong rừng, không còn những
lần đối mặt với hiểm nguy. Nhưng ký ức về quãng thời gian ấy vẫn còn
nguyên vẹn trong lòng cô.
Đôi vai cô giờ không còn khỏe như trước, nhưng những vết chai vẫn còn
đó – như một dấu ấn của cả một thời tuổi trẻ đầy gian khó.
Thời “hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những con người như Thu vẫn còn mãi
trong ký ức. Họ không cần được nhắc tên, không cần được ca ngợi,
nhưng chính họ đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.
Và mỗi khi nhắc lại những năm tháng ấy, người ta không chỉ nhớ đến
bom đạn, mà còn nhớ đến những bước chân âm thầm trong đêm –
những bước chân đã gánh trên vai không chỉ là gạo, mà còn là niềm tin và
hy vọng của cả một dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn