Bài viết

THỜI HOA LỬA – NGƯỜI HÙNG TRẦN VĂN THỌ

Đồng Nai24/06/2026Hoàng Thu Hà (TH Thiện Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
THỜI HOA LỬA – NGƯỜI HÙNG TRẦN VĂN THỌ

Giữa đại ngàn Tây Bắc, nơi mây trắng quấn quanh những dãy núi trùng điệp và con suối Păng Pơi ngày đêm róc rách, có một người chiến sĩ được đồng bào Hà Nhì yêu thương gọi bằng cái tên giản dị: "Ông Thọ."

Đó là Trần Văn Thọ – cán bộ Công an nhân dân vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng).

Những năm đầu của thập niên 1960, vùng biên giới cực Tây của Tổ quốc còn vô vàn gian khó. Đường đi chỉ là những lối mòn cheo leo giữa núi cao. Đồng bào quanh năm thiếu ăn, nhiều nơi chưa biết trồng lúa nước, bệnh tật thường xuyên hoành hành.

Một ngày đầu xuân, Trần Văn Thọ khoác ba lô vượt hàng chục cây số đường rừng để đến bản.

Không mang theo những món quà quý giá, anh chỉ có vài gói hạt giống, một chiếc cày nhỏ và vài cuốn sổ ghi chép.

Bà con ngạc nhiên hỏi:

– Bộ đội mang hạt giống lên làm gì?

Anh mỉm cười:

– Để cùng bà con gieo một mùa no ấm.

Từ đó, người chiến sĩ trẻ cùng đồng bào phát rừng, khai hoang, dẫn nước về ruộng. Ban ngày anh cầm cuốc, cầm cày như một người nông dân thực thụ. Ban đêm, dưới ánh lửa bập bùng, anh dạy trẻ em học chữ, hướng dẫn bà con giữ gìn vệ sinh, chữa bệnh và vận động xóa bỏ những hủ tục.

Mùa lúa đầu tiên chín vàng trên thửa ruộng mới.

Cả bản mở hội.

Người già nắm chặt tay anh:

– Từ nay dân bản không còn lo đói nữa!

Trần Văn Thọ chỉ cười hiền:

– Công sức là của bà con. Tôi chỉ góp một bàn tay.

Nhưng cuộc sống nơi biên cương luôn khắc nghiệt.

Những chuyến tuần tra kéo dài giữa mưa rừng, gió núi và sương lạnh khiến anh mắc căn bệnh sốt rét ác tính.

Dù cơ thể ngày càng yếu, anh vẫn không chịu rời bản.

Anh nói với đồng đội:

– Chừng nào bà con còn cần mình thì mình còn ở lại.

Ít lâu sau, người chiến sĩ ấy mãi mãi nằm xuống giữa núi rừng biên cương.

Ngày tiễn đưa anh, cả bản Hà Nhì lặng lẽ theo đoàn người. Nhiều cụ già khóc như tiễn người thân trong gia đình.

Từ đó, đồng bào gọi ngọn núi nơi anh từng công tác là "núi ông Thọ", con dốc dẫn vào bản là "dốc ông Thọ" để ghi nhớ người chiến sĩ đã dành trọn tuổi trẻ cho biên cương Tổ quốc.

Nhiều năm sau, nhà văn Trần Hữu Tòng đã viết nên tác phẩm "Bên dòng Păng Pơi", khắc họa hình ảnh người anh hùng Trần Văn Thọ. Cuốn sách trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ chiến sĩ và thanh niên Việt Nam.

Ngày nay, vùng biên giới năm xưa đã đổi thay. Những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài dưới chân núi, tiếng trẻ em cười vang trong ngôi trường mới.

Giữa cuộc sống bình yên ấy, câu chuyện về Trần Văn Thọ vẫn được người dân kể lại như một biểu tượng của lòng tận tụy, đức hy sinh và tình yêu sâu nặng dành cho nhân dân.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa trong trái tim người chiến sĩ biên phòng năm ấy vẫn còn sáng mãi trong ký ức của đồng bào nơi biên cương và trong lòng các thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn