Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH PHAN SỸ TRUNG VÀ NHỮNG MÙA LÁ ĐỎ

Năm 1973, khi đất nước vẫn còn chìm trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, chàng trai trẻ Phan Sỹ Trung, sinh năm 1954, lên đường nhập ngũ. Tuổi đôi mươi, mang theo tình yêu quê hương và lời dặn của gia đình, người lính trẻ bước vào quân ngũ với một niềm tin giản dị: đất nước cần, tuổi trẻ sẵn sàng.

Nghệ An12/08/2026Xã Lương Sơn (Đoàn xã Lương Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH PHAN SỸ TRUNG VÀ NHỮNG MÙA LÁ ĐỎ

Năm 1973, khi đất nước vẫn còn chìm trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, chàng trai trẻ Phan Sỹ Trung, sinh năm 1954, lên đường nhập ngũ. Tuổi đôi mươi, mang theo tình yêu quê hương và lời dặn của gia đình, người lính trẻ bước vào quân ngũ với một niềm tin giản dị: đất nước cần, tuổi trẻ sẵn sàng.

Những năm tháng quân ngũ là những ngày tháng không thể nào quên. Gian khổ, thiếu thốn, những cuộc hành quân dài ngày và những giờ phút đối mặt với hiểm nguy đã tôi luyện người lính Phan Sỹ Trung trưởng thành. Trong ba lô của người lính ngoài quân tư trang còn có nỗi nhớ quê nhà, nhớ mẹ cha và những người thân yêu.

Có những đêm hành quân giữa núi rừng, khi tiếng súng tạm lắng, người lính trẻ ngước nhìn bầu trời và nhớ về quê hương. Những lúc ấy, một câu hát, một giai điệu từ chiếc đài nhỏ hay tiếng hát của đồng đội lại trở thành điểm tựa tinh thần.

Đặc biệt, những giai điệu của “Lá đỏ” – ca khúc phổ nhạc từ thơ Nguyễn Đình Thi – đã gợi lên trong lòng người lính một cảm xúc rất đặc biệt. Hình ảnh những cánh rừng mùa thu, những con đường hành quân và sắc lá đỏ giữa núi rừng gợi nên một thời tuổi trẻ đầy hào hùng.

“Gặp em trên cao lộng gió
Rừng lạ ào ào lá đỏ…”

Với thế hệ người lính năm ấy, “Lá đỏ” không chỉ là một bài hát, mà còn như một lát cắt của ký ức. Đó là ký ức về những con đường hành quân, về đồng đội, về những người con gái nơi hậu phương và về một tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

Người lính Phan Sỹ Trung cũng đã đi qua những năm tháng như thế. Chiến tranh khép lại, người lính trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những ký ức về một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” vẫn còn nguyên trong tâm trí.

Hôm nay, mái tóc người lính năm xưa đã bạc. Đất nước đã hòa bình, quê hương ngày càng đổi mới. Thế nhưng mỗi khi nghe lại những giai điệu “Lá đỏ”, ký ức về tuổi hai mươi lại trở về. Đó là những bước chân người lính trên những cung đường gian khổ, là tình đồng đội sâu nặng và là niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình.

“Lá đỏ” ngân lên – một thời hoa lửa sống lại.
Và trong những giai điệu ấy, có bóng dáng của người lính Phan Sỹ Trung – một người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để cống hiến cho Tổ quốc.

Thời gian có thể làm phai màu những tấm ảnh cũ, làm mái tóc người lính bạc đi, nhưng ký ức về một thời hoa lửa và tình yêu Tổ quốc thì không bao giờ phai nhạt.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn