THỜI HOA LỬA - NGUYỄN VIẾT XUÂN
Có những người lính đã để lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường. Có những câu nói, một tư thế, một khoảnh khắc của họ đã trở thành biểu tượng bất tử. Nguyễn Viết Xuân là một người lính như thế.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Sinh ra trong cảnh đất nước còn chìm trong chiến tranh, ông sớm tham gia cách mạng và trở thành người chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Trong những năm tháng chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân luôn thể hiện tinh thần kiên cường, gan dạ và trách nhiệm. Ông từng tham gia chiến đấu ở nhiều chiến trường, đối mặt với bom đạn và những hiểm nguy luôn cận kề.
Năm 1964, đơn vị của ông chiến đấu tại khu vực Quân khu 4. Trong một trận chiến đấu ác liệt, máy bay Mỹ liên tục ném bom và bắn phá. Giữa lúc trận địa rung chuyển bởi bom đạn, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng.
Mặc dù bị thương, ông vẫn không rời vị trí. Ông động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu, bình tĩnh ngắm bắn và bảo vệ trận địa.
Trong giây phút ấy, hình ảnh người chính trị viên với thân mình đầy thương tích nhưng vẫn hướng về phía bầu trời đã trở thành biểu tượng của ý chí người lính.
Ông hô vang:
“Nhằm thẳng quân thù! Bắn!”
Câu nói ngắn gọn ấy vang lên giữa tiếng bom đạn, trở thành lời hiệu triệu tinh thần chiến đấu của cả đơn vị.
Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh ngày 18 tháng 11 năm 1964.
Sau khi ông hy sinh, hình ảnh và câu nói “Nhằm thẳng quân thù! Bắn!” đã lan tỏa rộng rãi, trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu kiên cường của quân và dân Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ.
Nguyễn Viết Xuân ra đi khi tuổi đời còn trẻ, nhưng ông đã để lại một di sản tinh thần lớn lao. Đó là lòng dũng cảm, ý chí không khuất phục trước kẻ thù và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân vẫn nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Đằng sau những ngày tháng bình yên là biết bao người đã gửi lại tuổi trẻ của mình nơi chiến trường.
“Nhằm thẳng quân thù! Bắn!”
Một câu nói của một người lính trong thời hoa lửa đã trở thành tiếng vọng của cả một thế hệ. Và ngọn lửa ấy vẫn còn cháy trong ký ức dân tộc, nhắc thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết ơn quá khứ và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.



