Người có công giúp đỡ cách mạng

    Thời hoa lửa - Những đóa hoa của lòng yêu nước

Thái Nguyên17/04/2026Triệu Thị ÁNh (Trường Ngoại Ngữ)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa - Những đóa hoa của lòng yêu nước

Năm 1972 mảnh đất Trị Thiên vang bóng một thời đã đánh dấu tầng tầng lớp lớp các thanh niên, sinh viên các trường đại học tình nguyện lên đường nhập ngũ. Lúc này đây tinh thần chống Việt Nam Cộng hòa và chống Mỹ đang ngày càng được dâng cao. Hưởng ứng sự phát động và kêu gọi, tôi cũng như bao thanh niên khác cũng xung phong lên đường nhập ngũ, tham gia vào trận chiến. Có lẽ chúng tôi cũng đều ấp ủ trong mình chiến thắng vào một trận đánh thật ác liệt, thật vẻ vang. Rồi bọn chúng sẽ phải dơ tay xin hàng, rút lui về nước, không dám bén mảng đến vùng đất mà chúng ta đã đổ bao xương máu để giữ lấy.Và còn có những niềm tin về một đất nước hòa bình, mãi mãi không còn chiến tranh. Cuộc sống nhân dân thoát khỏi cảnh lầm than, tan nhà nát cửa, người mẹ sẽ không thiếu vắng người con mà mình đứt ruột đẻ ra và những đứa con sẽ không còn phải chịu cảnh mồ côi cha từ khi còn nhỏ, còn có... người vợ sẽ không thiếu đi bờ vai trụ cột vững chãi để nương tựa, những đêm khóc ròng chờ chồng về đoàn tụ. Chúng tôi và cả các chiến sĩ khác đều rất quyết tâm vào trận chiến ngày mai.

Hiện tại chúng tôi đang trên đường hành quân. Chúng tôi bắt đầu hành quân khi trời còn chưa sáng hẳn. Con đường mòn hẹp dài phía trước chỉ là một vết hẹp len qua rừng sâu và nó như thể đang chuẩn bị đón chờ chúng tôi băng qua, len lỏi theo chúng tôi để tiếp thêm ý chí. Sương sớm phủ mờ vai áo, thấm lạnh cả bàn tay đang siết chặt quai ba lô. Mỗi bước chân dẫm lên lớp lá mục phát ra tiếng xào xạc khe khẽ, như nhịp thở của núi rừng. Ba lô trên vai nặng trĩu. Không chỉ có súng đạn, lương khô, mà còn có cả nỗi nhớ nhà và những ước mơ còn dang dở. Đôi giày đã mòn gót, bùn đất bám đầy ống quần. Có đoạn dốc cao, chúng tôi phải bám vào rễ cây mà leo. Mồ hôi hòa cùng sương sớm, chảy mặn nơi khóe môi.

Có lúc tôi ngẩng lên nhìn bầu trời qua kẽ lá. Ánh nắng mỏng manh xuyên qua tán rừng, chiếu xuống thành từng vệt sáng nhỏ. Tôi chợt nghĩ, ánh sáng ấy giống như niềm tin – dù chiến tranh có dày đặc đến đâu, vẫn có một khoảng trời đang chờ phía trước.

Thỉnh thoảng, một đồng đội khẽ huýt sáo một khúc dân ca quen thuộc. Tiếng hát không lớn, nhưng đủ để xua tan mệt mỏi. Chúng tôi nhìn nhau, cười. Nụ cười giữa rừng sâu, giản dị mà ấm áp lạ thường.

Tôi biết phía trước có thể là bom đạn. Có thể là chia ly. Nhưng trên con đường hành quân này, tôi không thấy mình đơn độc. Bên cạnh tôi là những người anh em chung lý tưởng. Sau lưng tôi là quê hương đang chờ ngày bình yên.

Cả chặng đường dài cứ thế trôi qua, chúng tôi lặng lẽ bước tiếp trong tiếng gió rừng thổi rì rào. Trời dần chập tối, mặt trời khuất sau dãy núi, nuốt đi những vệt nắng vàng cam cuối cùng của một ngày mệt mỏi. Bóng đêm từ từ buông xuống, thay vào đó là những vì sao lấp lánh giữa bầu trời tĩnh mịch. Trong rừng, tiếng côn trùng rả rích xen lẫn tiếng bước chân đều đặn, tạo thành một bản nhạc thầm lặng của đêm hành quân. Chúng tôi dừng chân khi trăng đã lên cao. Một khoảng trống nhỏ giữa rừng để làm nơi nghỉ tạm. Mọi người ngồi tựa lưng vào gốc cây, người lau lại khẩu súng, người tranh thủ chợp mắt. Sau một ngày hành quân dài, đôi chân ai cũng rã rời, nhưng không ai than vãn.

Tôi lấy từ ba lô ra cuốn sổ nhỏ đã sờn mép. Ánh lửa bập bùng từ bếp dã chiến hắt lên trang giấy những vệt sáng chập chờn. Khói củi bay nhẹ trong không khí, quyện cùng mùi đất ẩm và sương đêm. Tôi kê cuốn sổ lên chân mạn đầu gối cho cân bằng, tôi bắt đầu viết.

Toàn gia đình kính thương

Đêm nay, trước giờ ra trận ở mảnh đất Quảng Trị đầy khói lửa, con nhớ nhà da diết. Con nhớ dáng mẹ ngồi vá áo bên hiên, nhớ tiếng cha ho khẽ mỗi sớm ra đồng, nhớ cả tiếng em út gọi anh ngoài ngõ. Chính những điều bình dị ấy là lý do để con cầm chắc tay súng.

Bom đạn của đế quốc Mỹ vẫn ngày đêm dội xuống quê hương ta. Trong chiến dịch Chiến dịch Xuân Hè 1972 này, chúng con bước vào trận đánh với một niềm căm hờn cháy bỏng và ý chí không gì lay chuyển. Con không cho phép mình lùi bước, bởi sau lưng con là gia đình, là mái nhà thân yêu, là ruộng đồng và tổ tiên bao đời gìn giữ.

Nếu ngày mai con không trở về, xin cha mẹ đừng quá đau buồn. Con ra đi với niềm tin sắt đá rằng Tổ quốc nhất định sẽ toàn thắng. Sự hi sinh của con, nếu có, cũng chỉ là một phần nhỏ để gia đình mình và bao gia đình khác được sống trong hòa bình.”

Tôi khép sổ lại, siết chặt trong tay. Ngọn lửa ngoài kia có thể tàn, nhưng tình thương gia đình và quyết tâm bảo vệ Tổ quốc trong tôi vẫn rực cháy.

Nhiều tháng sau…

Chiến sự dần lắng xuống trên mảnh đất Quảng Trị. Bầu trời thôi còn rung chuyển bởi những đợt pháo kích dữ dội của địch như trong những ngày ác liệt nhất của Chiến dịch Xuân Hè 1972. Tôi đứng giữa khoảng đất từng bị cày xới nham nhở, nghe gió thổi qua những hố bom chằng chịt mà lòng trào dâng một cảm xúc khó gọi thành tên.

Những ngày tháng chiến đấu ấy như vừa mới hôm qua. Có những đêm chúng tôi nằm ép mình dưới giao thông hào, trên đầu là tiếng máy bay gầm rú, bom rơi rung chuyển mặt đất. Mùi thuốc súng khét lẹt quện vào tóc, vào áo, vào từng nhịp thở. Đạn réo ngang tai, từng loạt pháo sáng xé toạc màn đêm, soi rõ cả những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt vẫn rực lửa.

Có những khoảnh khắc sinh tử chỉ cách nhau một tích tắc. Khi xung phong qua bãi trống, tim tôi đập dồn dập đến nghẹt thở, mỗi bước chân như đặt lên lằn ranh giữa sống và chết. Một tiếng nổ chát chúa, đất đá tung lên, khói bụi mù mịt — rồi tôi nghe tiếng đồng đội gọi nhau trong hỗn loạn. Có người còn trả lời. Có người thì không bao giờ nữa.

Chúng tôi đã mất nhiều lắm. Những chiếc võng còn mắc lại bên bờ suối, những lá thư chưa kịp gửi về quê nhà, những ước mơ còn dang dở của tuổi hai mươi. Có người ngã xuống khi tay vẫn nắm chặt khẩu súng. Có người chỉ kịp dặn một câu nhờ gửi lời về cho mẹ. Mỗi lần tiễn một đồng đội nằm lại, chúng tôi không có nhiều thời gian để khóc. Nỗi đau được giấu vào sâu trong lòng, nhường chỗ cho quyết tâm tiến lên phía trước.

Và rồi ngày ấy cũng đến. Khi tiếng súng thưa dần, khi chúng tôi biết mình đã giữ vững được trận địa, một niềm vui vỡ òa lan khắp đơn vị. Anh em ôm chầm lấy nhau giữa bùn đất và khói tàn. Có tiếng cười bật lên giữa những khuôn mặt sạm đen vì nắng gió. Nhưng ngay sau đó là những ánh mắt lặng đi.

Bởi chiến thắng này được đánh đổi bằng máu. Tôi nhìn khoảng đất phía xa — nơi đồng đội tôi đã ngã xuống — mà thấy lòng mình nặng trĩu. Niềm vui của người còn sống luôn đi kèm nỗi buồn của kẻ ở lại. Chúng tôi đã vượt qua những thời khắc nghẹt thở nhất của đời người, đã đi qua giữa ranh giới sinh tử, để hôm nay được hít một hơi dài trong bầu không khí bớt mùi thuốc súng hơn.

Tôi hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Nó được xây bằng sự hi sinh thầm lặng của biết bao người. Và trong niềm hân hoan của ngày chiến thắng, tôi thầm gọi tên từng đồng đội đã hóa thành đất mẹ. Chính họ làm cho bầu trời hôm nay trong hơn, và cho tương lai của đất nước trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Và khi tôi rời khỏi chiến trường, bước qua những bãi đất còn loang màu khói đạn, tôi hiểu rằng mình vừa đi qua một “thời hoa lửa” đúng nghĩa. Hoa – không phải thứ hoa êm đềm trong vườn nhà, mà là những đóa hoa nở giữa bom rơi, giữa tiếng đạn gầm và lằn ranh sinh tử. Lửa – không chỉ là lửa của chiến tranh, mà còn là ngọn lửa cháy rực trong tim mỗi người lính.

Trong những ngày tháng khốc liệt ấy, tôi đã thấy những đóa hoa lòng yêu nước nở lên từ chính đồng đội mình. Có người lao lên phía trước khi pháo vẫn còn dội xuống. Có người lấy thân mình che cho đồng đội. Có người ngã xuống mà bàn tay vẫn nắm chặt khẩu súng, ánh mắt chưa kịp khép lại. Họ không chọn cái chết, họ chọn Tổ quốc.

Máu của họ thấm vào đất, nhưng từ mảnh đất ấy lại vươn lên một vẻ đẹp hào hùng và bất tử. Chính sự hi sinh lặng thầm ấy đã làm nên sắc đỏ rực rỡ của “hoa lửa” – sắc đỏ của lòng yêu nước, của ý chí không khuất phục, của niềm tin sắt son vào ngày mai độc lập.

Vì thế, khi chiến tranh lùi xa, điều còn lại không chỉ là chiến thắng, mà là ký ức về một mùa hoa đặc biệt của dân tộc – mùa hoa nở giữa lửa đạn, mùa hoa của những trái tim dám sống, dám hi sinh và dám cháy hết mình vì Tổ quốc. Đó chính là “thời hoa lửa” – nơi những đóa hoa của lòng yêu nước đã bừng nở rực rỡ và bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn